"Gâu gâu!"
Hắc Đản đáp lại một cách phấn khích, không ngừng chạy vòng quanh Hứa Hạ. Chỉ có điều một chân vẫn còn bị thương nên nó cứ nhảy cà tưng, trông có vẻ ngốc nghếch hơn một chút.
Hứa Hạ ngồi xuống, đặt chân trước của Hắc Đản lên tay, dùng linh thức dò xét.
Vừa mới thăm dò, Hứa Hạ đã nhận ra điều khác biệt. Dù hiện tại Hắc Đản vẫn tai cụt chân què, mình mẩy quấn băng như cái bánh chưng, nhưng toàn bộ kinh mạch bên trong cơ thể nó đã giãn rộng hơn gấp đôi. Thân hình cũng to lớn hơn nhiều, chỉ là vì đã cạo lông và quấn băng gạc khắp người, nên thoạt nhìn không thấy thay đổi gì nhiều.
Hứa Hạ lại nhìn vào đôi mắt đen nhánh, sáng ngời của Hắc Đản. Giờ đây trông chúng còn sắc bén hơn trước, thỉnh thoảng còn lóe lên một tia tinh quang.
Con chó này đúng là sắp thành tinh rồi.
Lúc này, Vương Thục Phân cũng chạy vội từ trong nhà ra, gõ vào cái đầu chưa bị thương của Hắc Đản, giận dỗi nói: "Mày đi chậm thôi, vết thương còn chưa lành mà đã nghịch thế rồi!"
Hắc Đản lấy cái tai bị cụt một nửa cọ vào tay Vương Thục Phân để lấy lòng, khiến bà lại dâng lên một nỗi xót xa, dịu giọng nói: "Mày xem mày kìa, què chân rồi mà còn chạy nhanh thế. Mau vào đây, mẹ hầm xương to cho mày, thơm lắm này."
Thế là thành mẹ rồi. Hứa Hạ cạn lời, bật cười nhìn vẻ mặt từ ái của Vương Thục Phân. Hắc Đản vẫy đuôi, nhanh chóng đi theo Vương Thục Phân vào trong để ăn thịt.
Một người một chó ôm nhau vào nhà, Hứa Hạ lại bị cho ra rìa.
Buổi chiều, Vương Thục Phân và Hứa Hạ lại lái xe ba bánh đưa Hắc Đản đến nhà Lưu Thái Nhất. Như thường lệ, Lưu Thái Nhất tiêm cho Hắc Đản một mũi kháng sinh, rồi kiểm tra tình trạng lành vết thương. Không ngờ cảnh tượng trước mắt khiến Lưu Thái Nhất đã chữa bệnh cho động vật hơn ba mươi năm cũng không khỏi ngạc nhiên: "Lạ thật, sao mà lành nhanh thế được nhỉ?"
"Hai người cho con chó đen to này ăn linh đan hay thuốc tiên à?" Lưu Thái Nhất thành thạo thay băng gạc cho Hắc Đản, trong mắt vẫn còn chút không thể tin nổi: "Hôm qua còn nửa sống nửa chết, hôm nay đã có thể chạy nhảy rồi."
"Ôi, làm gì có linh đan thuốc tiên nào. Chẳng qua là hầm mấy nồi xương to thôi, Hắc Đản ăn ngon lắm." Vương Thục Phân không hề hay biết, còn tưởng Lưu Thái Nhất đang khen bà chăm sóc tốt.
Chỉ có Hứa Hạ cười ngượng nghịu. Sao lại không phải linh đan thuốc tiên chứ? Hắc Đản này đúng là gặp họa mà được phúc. Vài năm nữa, không chừng nó thật sự sẽ thành tinh đấy.
"Được rồi, tôi thấy con này khoảng hai ngày nữa là sẽ lành hẳn thôi. Nhưng mà nửa cái tai này chắc không mọc lại được đâu." Lưu Thái Nhất vừa dọn dẹp băng gạc vừa thờ ơ nói.
Chó mà, đâu biết xấu đẹp. Thiếu nửa cái cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Vương Thục Phân nghe vậy thì mặt mũi buồn rười rượi, vuốt ve chiếc tai nhọn bị cụt một miếng của Hắc Đản: "Ôi Hắc Đản tội nghiệp của mẹ, hồi trước dựng tai lên oai phong biết bao."