Những năm trước, vào thời điểm này, những quả đào xanh đã trĩu cành. Hứa Kiến Quốc và Vương Thục Phân thậm chí phải tỉa bớt quả để đảm bảo những quả còn lại đủ chất dinh dưỡng, giúp chúng lớn hơn và ngọt hơn khi chín.
Còn bây giờ, Hứa Hạ nhìn thấy khắp rừng đào, cây nào cũng héo úa, lác đác vài quả.
Thời tiết âm u kéo dài khiến cây đào không nhận được đủ ánh nắng, mưa liên tục cũng cuốn trôi đi hơn nửa chất dinh dưỡng quý giá trong đất.
Cứ đà này, vụ thu hoạch năm nay chắc chắn sẽ không được như mong muốn. Cộng thêm một nửa cây đào đã bị hỏng, e rằng sẽ lỗ sạch vốn.
Lòng Hứa Hạ bồn chồn lo lắng. Định đi tiếp thì cô phát hiện gần rừng đào có một khe đất hẹp dài, trồng một loại cây thấp, cành nhỏ và khô, nhìn quy mô không nhỏ.
Đúng lúc Vương Thục Phân kéo sọt đi đến, Hứa Hạ chỉ tay về phía khe đất, không kìm được hỏi: "Mẹ, bên kia trồng cây gì vậy ạ?"
Vương Thục Phân liếc nhìn, vừa đẩy những tảng đá trong sọt xuống mương sâu vừa giải thích: "Đó là hoa hồng của thị trấn Phương Đường bên cạnh. Mấy năm trước, thị trấn hỗ trợ, nhiều người trồng, dần thành quy mô. Gần đây năm nào cũng có ông chủ lớn đến thu mua, giá không thấp. Phần đất sau núi này cũng còn trống, nên mùa xuân này bố con đã dọn dẹp để trồng một vườn."
Vườn sau núi này được Hứa Kiến Quốc thuê lại từ người chú thứ hai của ông, tức là ông nội thứ hai của Hứa Hạ. Mấy năm nay, vợ chồng ông tự mình chăm sóc, sức người có hạn nên chỉ trồng mỗi vườn đào này.
Hứa Kiến Quốc đã muốn khai hoang thêm một mảnh đất nữa để trồng cây khác từ lâu, nhưng vẫn chưa nghĩ ra trồng gì. Sau khi thấy giá thu mua hoa hồng ở thị trấn bên cạnh ngày càng tăng, ông mới quyết định.
"Nhưng năm nay mưa nhiều, chết không ít cây rồi. Số còn lại cũng chẳng phát triển tốt. Đáng lẽ nửa tháng trước phải ra hoa rồi, mà giờ vẫn chưa thấy động tĩnh gì, gần đây bố con cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản nữa."
Vương Thục Phân đổ hết đá vào hố, cầm sọt tre gõ gõ xuống đất để rũ sạch những viên đá còn kẹt lại.
Hứa Hạ gật đầu, ánh mắt thoáng nét nặng trĩu. Lúc nãy nhìn kỹ, vườn hồng kia ít nhất cũng phải mấy chục mẫu, chắc hẳn đã tốn không ít tiền. Nếu năm nay thực sự lỡ mất mùa hoa, tổn thất có khi còn nghiêm trọng hơn tưởng tượng.
"Mẹ, con đi lên phía trên một chút nữa." Hứa Hạ sốt ruột, vội vã chào Vương Thục Phân rồi xách sọt tre đi nhanh về phía trước.
"Đừng đi xa quá, lát nữa về nhà ăn cơm đấy." Vương Thục Phân nhìn trời, không quên dặn dò.
"Vâng, con không đi xa đâu."
Hứa Hạ đáp lời, đi thêm vài trăm mét nữa dọc theo rừng cây. Thấy xung quanh vắng vẻ, cô khẽ động ngón tay, dẫn ra một tia Ngọc Lộ nhỏ xíu trong linh ngọc.
Cô khẽ nhắm mắt, thúc đẩy luồng linh khí mỏng manh, trong tay kết một "pháp quyết mưa phùn". Tia Ngọc Lộ mỏng manh kia lập tức bốc hơi thành sương mù, bay theo gió, rơi xuống chính xác lên rừng đào và vườn hoa hồng trong thung lũng.
Những chú chim sẻ trong rừng vỗ cánh, nhẹ nhàng đậu trên cành cây, dường như cũng muốn tắm mình trong làn sương ngọt ngào này. Chỉ là làn sương trắng đầy linh khí đó lướt qua chớp nhoáng rồi hoàn toàn chìm vào núi rừng, tưới mát cả một vùng đất.
Môi Hứa Hạ tái đi, cô ngồi lại một lát để hồi sức. Cô biết một chút Ngọc Lộ này có lẽ chỉ như muối bỏ biển, nhưng vẫn hy vọng nó có thể mang lại một tia sinh khí cho vùng đất này.
Nhưng điều cô không biết là, sau khi cô quay lưng rời đi, vùng đất này đã lặng lẽ bắt đầu một sự thay đổi long trời lở đất.
-
Giữa trưa, cả đoàn người ăn cơm ngay tại nhà Hứa Hạ. Vương Thục Phân nấu một nồi mì lớn, dùng nước giếng mát lạnh để nguội, rồi xào một chậu đậu đũa sốt thịt băm.
Sợi mì mát lạnh, thanh thoát, bên trên phủ đầy một lớp sốt bóng bẩy. Gắp một đũa mì ăn kèm với một đĩa dưa chuột muối giòn tan thì ngon tuyệt cú mèo.
Mấy người ngồi ghế gấp ngoài sân, mỗi người cầm một cái bát lớn.
"Hạ Hạ được nghỉ mấy ngày vậy, bao giờ thì phải về?" Lưu Lợi Hồng vừa húp mì vừa hỏi, như thể lơ đãng.
Vương Thục Phân nghe vậy thì khựng lại, nhìn người chồng đang cặm cụi húp mì, rồi lại nhìn Hứa Hạ. Trong chốc lát, bà không biết phải nói sao.
Bà ngập ngừng, vừa định mở lời thì nghe Hứa Hạ cười sang sảng, ánh mắt trong veo: "Thím hai, con không về nữa đâu. Con làm việc ở ngoài mệt lắm rồi, sau này con sẽ về đây ở với bố mẹ, làm nông thôi."
"Hả?" Lưu Lợi Hồng há hốc miệng, ngẩng đầu lên. Đũa mì bà vừa gắp lên run rẩy, chẳng biết nên đặt vào đâu.
Trong mắt Lưu Lợi Hồng, con cái nông thôn có con đường tốt nhất là đỗ đại học, rồi ra thành phố làm việc. Bà nghe nói người thành phố mỗi ngày chỉ ngồi trong văn phòng, bật điều hòa, gõ máy tính, tháng kiếm mấy nghìn tệ, thoải mái biết mấy.
Hứa Hạ vẫn luôn là "con nhà người ta" của cả làng, là người đầu tiên trong ngõ nhà họ Hứa đỗ đại học. Tiếc là con gái bà không có khiếu học hành, học hết cấp hai là thôi, loanh quanh vẫn làm việc trong thôn. Vì thế bà càng ngưỡng mộ nhà Hứa Kiến Quốc, có một cô con gái tiền đồ như vậy.
Bà chỉ nghe nói con cái tự lập, vượt khỏi lũy tre làng, chứ chưa từng thấy sinh viên đại học quý giá lại về quê làm nông.
"Về nhà cũng tốt, làm việc ngoài đó cả năm mẹ chẳng thấy con được hai lần." Thấy con gái nói thẳng, không giấu giếm gì, lòng Vương Thục Phân cũng nhẹ nhõm.
"Vườn sau núi rộng thế này, chị cùng Kiến Quốc hai người cũng không quản xuể, sau này giao hết cho Hạ Hạ, để nó làm gì thì làm."
Hứa Kiến Quốc nuốt hết chỗ mì trong miệng, vẻ mặt điềm tĩnh: "Ừ, để hoang vườn sau núi mãi cũng tiếc. Hạ Hạ nhiều ý tưởng, cứ để nó làm đi."
"Ha ha, Hạ Hạ từ nhỏ đã thông minh, làm gì cũng được thôi." Hứa Kiến Dân cười ha hả, húp sạch canh trong bát.
"Giờ làm nông cũng không phải kiểu cũ của chúng ta đâu. Thôn bên cạnh cũng có mấy sinh viên về khoán đất đấy thôi, họ trồng nấm, rồi nào là quản lý thông minh, theo dõi gì đó, còn chôn cả ống nước dưới đất. Năm nay mưa nhiều thế mà chẳng bị ngập úng. Thôn trưởng nhà tôi còn đang tính sang học hỏi kinh nghiệm đây này."