Bận rộn cả buổi sáng, Hứa Hạ và Hứa Kiến Quốc cũng chẳng nán lại lâu, lập tức lên chiếc xe máy nhỏ vội vã chạy về nhà.
*
Mã Cảnh Trụ làm việc nhanh nhẹn, sáng ngày thứ ba đã dẫn mấy thanh niên chở hai xe tải cây giống đến.
Ông có dáng người lùn mập, nhảy phắt xuống thùng xe một cách linh hoạt, đeo kính râm nhỏ, gương mặt đầy vẻ đắc ý: "Lão Hứa à, xem lứa giống tôi mang đến thế nào, tươi tốt chứ?"
Hứa Kiến Quốc nhìn mấy chàng trai đang dỡ cây xuống, thấy mầm non khỏe mạnh, cành lá xanh mướt, tuổi cây cũng chuẩn, đúng là giống tốt.
Chưa đợi Hứa Kiến Quốc trả lời thì Mã Cảnh Trụ đã quay sang cười hớn hở với Hứa Hạ: "Cháu gái, chú còn mang cho cháu một tin vui nữa."
"Chú, có phải giống quế hoa rừng của cháu có tin rồi không?" Hứa Hạ mừng rỡ, chắc là thế rồi.
"Haha, đúng là con bé thông minh. Chú nhờ bạn liên hệ với một ông chủ bao núi trong Nam, trên núi của ông ấy có quế hoa rừng. Bạn chú đến tận nơi xem thì đúng là vậy, nhưng ông ấy ngại lắt nhắt nên muốn bán cả lô."
Hứa Kiến Quốc ưỡn bụng, tiện tay ngắt quả dưa chuột nhỏ bên đường nhai rôm rốp.
"Gần bảy ngàn cây, cháu có lấy nổi không?"
Hứa Hạ cúi đầu tính toán, thấy cũng vừa khớp. Cô vốn định lấy hơn sáu ngàn cây quế hoa về để trồng xen kẽ với sa táo. Nếu giá cả hợp lý thì lấy thêm vài trăm cây cũng được.
"Chú, lấy thì được, chỉ là không rõ giá cả thế nào."
Mã Cảnh Trụ vung tay hào sảng: "Giá chắc chắn hợp lý. Ông chủ kia chẳng thiếu tiền, trước có nhiều khách muốn mua nhưng đặt lẻ tẻ, chạy đi chạy lại chẳng đủ tiền xăng."
Hứa Hạ yên tâm hơn, mỉm cười: "Vậy phiền chú lo giúp cháu. Chuyện giá cả cháu nhờ chú đứng ra bàn, xong việc cháu mời chú bữa cơm."
Cô rất thức thời mà không nói muốn mặc cả trực tiếp với ông chủ trong Nam kia. Cô biết chắc chắn Mã Cảnh Trụ sẽ kiếm được chút tiền trong đó, nhưng mà chỉ cần cô có thể mua được hàng với giá cả thích hợp, còn việc Mã Cảnh Trụ có thể kiếm được tiền là bản lĩnh của ông ấy.
"Ha ha, chuyện này dễ thôi." Mã Cảnh Trụ xoa cái bụng, cười tít mắt như Phật Di Lặc. Ông thấy cô con gái nhà họ Hứa làm ăn thật sảng khoái, đáng kết giao.
Đám thanh niên bận rộn cả buổi sáng mới dỡ xong hai xe cây giống. Sau khi Hứa Kiến Quốc kiểm tra xong, Hứa Hạ liền sảng khoái trả nốt số tiền còn lại.
"Được rồi, cháu gái, chú về trước nhé, cứ chờ tin của chú." Mã Cảnh Trụ phủi quần đứng dậy, cùng mấy cậu trai lên xe rời đi.