Chương 29: Khách hàng đầu tiên 2

Trở Về Từ Tiên Giới Ta Làm Giàu Nhờ Trồng Trọt

Kỵ Lư Điểm Đăng 02-02-2026 23:55:53

Người phụ nữ lớn tuổi kia lắc đầu, có lẽ sợ rằng ăn xong sẽ bị Hứa Hạ ép mua nên vội vàng xách giỏ rời đi: "Cô gái này buôn bán không đàng hoàng gì cả." Hứa Hạ thấy vậy thì cũng không thất vọng, cô biết rõ mức giá này không phải ai cũng chấp nhận được, giá thị trường của quả vả mùa này dao động trong khoảng mười tám tệ một cân, nhưng chất lượng quả của cô rành rành ra đó, nếu bán giá thấp thì chính cô cũng thấy xót cho Ngọc Lộ của mình. Hứa Hạ nhún vai, bẻ đôi quả vả vừa lấy ra rồi đặt lên trên cùng của mẹt, phần thịt quả màu hồng phấn ẩn trong một vũng mật óng ánh trông vô cùng đẹp mắt. Một người phụ nữ dắt theo con nhỏ đứng bên cạnh lập tức bị thu hút ánh nhìn, chị ấy cũng đã nghe thấy những lời của người phụ nữ lớn tuổi ban nãy, ba mươi tệ một cân vả đúng là có hơi đắt, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ mọng nước của quả vả mà Hứa Hạ vừa bẻ ra, chị ấy lại không nhịn được mà có chút động lòng. Người phụ nữ dắt theo cô bé con buộc tóc hình nơ bướm đi đến trước sạp hàng của Hứa Hạ, có phần do dự nói: "Em gái, em nói quả vả này có thể nếm thử đúng không." Hứa Hạ ngẩng đầu nhìn thì thấy người phụ nữ trước mặt khoảng hơn ba mươi tuổi, tóc búi cao, trang điểm nhẹ nhàng trang nhã, mặc một chiếc váy dài vải lanh màu xám, cô bé con bên cạnh môi hồng răng trắng, mắt đen láy, ăn mặc cũng rất tươm tất, trông có vẻ gia cảnh không tồi. Hứa Hạ khẽ cười, lại lựa một quả tròn xoe đưa đến trước mặt người phụ nữ: "Đúng vậy ạ, chị có thể nếm thử trước, ăn thấy ngon rồi hãy mua." Người phụ nữ nhận lấy, dùng giấy ăn lau qua rồi nhẹ nhàng bẻ ra, thứ mật màu vàng óng như mật ong vậy mà lại chảy thẳng xuống tay chị, cô bé con bên cạnh vội vàng ghé sát vào hớp một ngụm, tức thì hớn hở nói: "Mẹ ơi, ngọt quá ạ." Cô bé quơ chân múa tay, chép miệng thưởng thức vị ngọt ngào còn vương lại rồi chìa đôi tay nhỏ xinh về phía mẹ mình: "Con muốn ăn nữa!" Người phụ nữ thấy vậy liền vội vàng đưa cho con gái một nửa trước, nửa còn lại mới cho vào miệng mình, không ngờ vừa nếm thử thì chị ấy đã kinh ngạc mở to mắt. Phần thịt quả mềm dẻo chỉ cần dùng lưỡi khẽ đẩy là đã hóa thành dòng nước thanh ngọt hòa quyện cùng mật, chị ấy vội vàng nuốt xuống bụng mà trong miệng vẫn còn đọng lại đầy hương thơm của quả. Người phụ nữ này tên là Tống Dĩnh, quê ở Hải Thành, một nơi nổi tiếng về quả vả, vì quả vả khó vận chuyển nên về cơ bản chỉ có người dân địa phương như chị ấy mới được ăn những quả ngọt lịm đã chín hoàn toàn, hôm nay nhìn thấy quả vả Hứa Hạ bán liền nhất thời động lòng, muốn tìm lại hương vị quê nhà, vốn dĩ cũng không ôm hy vọng gì nhiều, nhưng không ngờ nếm một miếng lại cảm thấy ba mươi mấy năm ăn vả trước đây của mình đều là công cốc!