"Bác ơi, mấy quả này trông không được đẹp lắm, bác đừng chê nhé."
Bà chủ quầy bán đào dầu đối diện có dáng người mập mạp, xoa đôi tay khô nẻ, cười ngại ngùng: "Thế này thì ngại quá."
Bà biết loại vả mà cô gái này bán không hề rẻ, ba mươi tệ một cân, mấy quả này lại to, túi này xem ra cũng phải hơn một cân.
"Bác cứ cầm đi ạ, nhà cháu ở xa, còn muốn nhờ bác ngày mai đến đây giữ chỗ giúp cháu đấy ạ." Tất nhiên Hứa Hạ có chút tính toán riêng, nhìn bà này biết ngay là người đã bán hàng lâu năm ở chợ, sáng ra đã bận rộn chào hỏi những người quen xung quanh.
"Bác đừng nhìn mấy quả này xấu, những quả nứt nhẹ thế này mới ngọt nhất đấy ạ. Cháu ở nhà cũng thích ăn loại này, bác cầm về ăn thử đi."
Bà Triệu nghe vậy cũng không từ chối nữa, cười nhận lấy: "Được thôi, ngày nào bác cũng đến sớm, tiện tay thôi mà."
Đúng lúc lại có người đến mua vả, Hứa Hạ cũng không hàn huyên thêm, đưa quả cho khách rồi quay người trở lại.
Bà Triệu ngồi ở quầy, cẩn thận lấy một quả từ trong túi ra, chỗ nứt còn chảy ra mật. Ngửi mùi thơm ngọt ngào không ngừng tỏa ra từ quầy bên cạnh cả buổi sáng, bà đã thèm lắm rồi. Nhanh chóng ngắt cuống, đưa vào miệng cắn một miếng, đôi mắt bà híp lại.
Thơm! Ngọt! Dẻo!
Món này bán ba mươi tệ một cân quả thật không đắt!
*
Phía bên kia, Hứa Hạ đang tiếp đón một vị khách. Lần này là một cô gái ăn mặc sành điệu, tay xách bảy tám túi, toàn là hoa quả đắt tiền, cả một vài loại quả có hình thù kỳ lạ nhưng nhìn cũng không hề rẻ.
"Xin chào, cô có thể nếm thử trước khi mua ạ, ba mươi tệ một cân."
Cô gái nghe giá mà không hề nhíu mày, nhận miếng vả Hứa Hạ bẻ ra cho vào miệng, mắt lập tức sáng lên.
"Lấy cho tôi hai cân nhé." Cô gái nhìn có vẻ không thiếu tiền. Vừa nói xong với Hứa Hạ, cô ấy lại nhíu mày lo lắng: "Ngọt thế này có dễ béo không nhỉ?"
Hứa Hạ mỉm cười lắc đầu: "Vả tuy ngọt nhưng nổi tiếng là loại quả có hàm lượng chất xơ cao, ít calo, được mệnh danh là progesterone tự nhiên. Nó còn giúp làm đẹp da, dưỡng ẩm, kiện tỳ khai vị, thanh lọc ruột, thông tiện, con gái ăn là tốt nhất."
"Nhưng dù tốt đến đâu cũng không nên ăn quá nhiều một lúc. Món này dễ hỏng, những quả ăn không hết có thể lột vỏ để đông lạnh hoặc làm mứt vả, dùng để pha trà hay phết bánh mì đều ngon tuyệt." Hứa Hạ vừa nhặt vả vừa nói.
Cô gái nghe mà hai mắt sáng bừng, chỉ muốn về nhà làm ngay, nhìn là biết một người sành ăn.
Tiễn cô gái đi, lại lác đác có thêm hai đợt khách, người thì chọn một cân, người thì mua hai cân, chẳng mấy chốc chiếc nia cuối cùng cũng trống rỗng, chỉ còn lại bảy tám quả đã nứt không ai lấy.
Bà Triệu bên cạnh mắt tinh, vừa định hỏi Hứa Hạ có thể bán rẻ số còn lại cho bà không thì có một bà lão khác thở hồng hộc chạy đến.