Tiểu Chu hơi do dự, nhưng vẫn gật đầu: "Vâng, chị Chu, ba cân thì vẫn có thể xoay sở được. Nhưng nếu sau đó khách yêu cầu thêm thì sẽ không đủ ạ."
Ngõ Xuân Khê nổi tiếng với chất lượng món ăn và dịch vụ cao cấp. Các món ăn nhẹ và hoa quả trước bữa ăn đều mặc định có thể thêm một phần. Nhưng khách đến đây đa số là tầng lớp thượng lưu nên hiếm khi có người yêu cầu thêm.
Chu Hồng Ngọc gật đầu: "Không sao. Sau đó nếu có ai yêu cầu thêm thì cứ đưa anh đào trước. Hôm nay anh đào đến nhiều, đủ dùng rồi."
Một lúc sau, thư ký Lý đến mang hộp quà được gói tinh xảo đi. Khi ông chủ Vương tiễn tổng trợ lý Cao lên xe, ông thuận tay đưa hộp quà tới: "Tổng trợ lý Cao, đây là chút lòng thành, anh đừng hiểu lầm, không phải là thứ gì có thể khiến anh phá vỡ nguyên tắc. Chỉ là chút quả vả thôi, không đáng giá."
Tổng trợ lý Cao ban đầu định từ chối, nhưng nghe vậy thì nhận lấy. Anh ta nhớ lại hương vị mềm ngọt lúc nãy sau bữa ăn, quả thực vẫn còn chút vương vấn.
Ông chủ Vương này nhìn thì thô kệch nhưng lại là một người tinh tế.
"Được, vậy tôi xin nhận. Tối nay cảm ơn ông chủ Vương đã chiêu đãi. Hôm khác gặp lại ở công ty." Tổng trợ lý Cao vẫy tay, cửa xe từ từ đóng lại.
Ông chủ Vương tiễn chiếc audi của tổng trợ lý Cao rời đi, lòng đầy phấn khởi. Vị tổng trợ lý Cao này quả nhiên khó đối phó như lời đồn. Biết bao nhiêu người lũ lượt đến tặng quà mà còn không được vào cửa. Không ngờ mình lại có thể thuyết phục được anh ta bằng một hộp vả nhỏ bé. Mặc dù không phải thứ gì quý giá, có thể không ảnh hưởng đến quyết định của anh ta, nhưng đây vẫn là một khởi đầu tốt.
Ông chủ Vương cũng xoa bụng, lên xe. Nhưng ông không hề hay biết rằng đêm nay ở ngõ Xuân Khê đã xảy ra một chuyện rối loạn.
"Cái gì? Ông chủ Tiền cũng yêu cầu thêm, đặc biệt là vả ư?" Chu Hồng Ngọc nhìn ánh mắt bất lực của người quản lý mà cắn nhẹ môi, mặt lộ vẻ phiền muộn.
Chỉ trong nửa tiếng đồng hồ đã có không dưới năm bàn khách yêu cầu thêm hoa quả. Chu Hồng Ngọc vốn định dùng anh đào để thay thế. Rốt cuộc đó cũng là loại quả cao cấp mà cô ấy đã đích thân đến tận vườn để kiểm tra chất lượng và hương vị. Tuy nhiên khách hàng tối nay không đồng ý, họ đều yêu cầu thêm quả vả.
Khách hàng ở đây đều là người giàu có, không thể đắc tội một ai.
Chu Hồng Ngọc dứt khoát dặn dò người quản lý: "Thế này đi, mỗi bàn tặng thêm một món ăn đặc trưng của nhà hàng, một phần bánh ngọt. Bảo với khách là lần này thực sự hết hàng rồi, lần sau sẽ đền bù gấp đôi cho họ."
Người quản lý nhận lời, vội vã đi nói chuyện với khách. Chu Hồng Ngọc cũng nhanh chóng lấy điện thoại ra tìm Wechat của Hứa Hạ.
"Chào bàn chủ Tiểu Hứa, ngày mai có thể thêm mười cân vả được không? Gần đây cửa hàng dùng nhiều, mười cân không đủ."