"Quả dưa trông ngon thế này, sao ăn lại nhạt thếch." Vương Thục Phân nhả một tràng hạt dưa, nhíu mày nói.
Hứa Hạ cũng cúi đầu ăn dưa. Quả thật không ngọt lắm, nhưng dưa không bón phân hóa học hay phun thuốc, dù không ngọt thì vẫn có mùi thơm thanh mát, dễ chịu.
"Năm nay mưa nhiều quá, trồng gì cũng chẳng được ngọt."
Hứa Kiến Quốc ăn xong miếng dưa một cách nhanh chóng, bàn tay thô ráp lau quanh miệng. Trong đôi mắt từng trải của ông thoáng hiện một tia lo lắng.
"Ba, vườn đào nhà mình có sao không ạ?" Hứa Hạ đặt miếng dưa xuống, không khỏi lo lắng hỏi,"Vừa nãy bác Ngô đưa con về, con thấy bác ấy mua nhiều hạt giống ngô lắm, bảo là phải trồng lại."
"Ông trời chết tiệt năm nay đúng là muốn hại chết cả thôn rồi, không chỉ nhà bác Ngô, phải đến bảy tám phần ruộng trong thôn bị ngập úng hết cả." Vương Thục Phân nhíu mày, quét vỏ dưa vào chậu: "Ngọn núi sau nhà mình cũng sạt lở mất nửa rồi, cây đào giữ được một nửa là may mắn lắm rồi."
Đến đây, bà dường như muốn nói gì đó, nhưng lại thôi. Nhìn gương mặt trầm mặc của Hứa Kiến Quốc, bà có chút do dự: "Hạ Hạ, dân mình đều trông chờ vào ông trời cả, con có thật sự muốn..."
"Được rồi! Hạ Hạ vừa mới về, đừng nói mấy chuyện đâu đâu nữa!"
Sắc mặt Hứa Kiến Quốc lạnh lùng. Ông biết Vương Thục Phân lại sắp lải nhải những chuyện cũ rích. Ông đi đến cửa, lấy ra một bao thuốc lá nhàu nhĩ, ngón trỏ đầy vết chai nhẹ gõ, rung ra một điếu thuốc vẹo vọ, châm lửa ngậm vào miệng: "Ăn xong thì mau để Hạ Hạ về phòng nghỉ ngơi, ngồi xe cả buổi chiều, chắc mệt lắm rồi."
Vương Thục Phân thần sắc ảm đạm, khép miệng lại, cố gắng nở một nụ cười, gọi Hứa Hạ về phòng.
Vào phòng, Vương Thục Phân lấy chăn màn đã giặt sạch sẽ từ trong tủ ra, cùng Hứa Hạ trải giường. Trước khi đi, bà lại không nhịn được nói: "Ba con bảo hợp tác xã trong thôn mình còn thiếu một kế toán, việc cũng không nhiều, mẹ nghĩ..."
Chưa đợi Vương Thục Phân nói xong, Hứa Hạ đã nắm lấy bàn tay thô ráp mà ấm áp của mẹ, ánh mắt kiên định.
"Mẹ, mẹ yên tâm, con đã quyết định rồi thì không sợ khổ, con chỉ muốn trồng trọt thôi." Cô nháy mắt, cười tinh nghịch: "Ngày mai lên núi nhớ gọi con đấy."
Vương Thục Phân nhìn những vết kim tiêm xanh tím trên tay con gái và nụ cười ngọt ngào trên khuôn mặt, khóe mắt hơi đỏ, dường như đã buông bỏ điều gì đó. Khóe miệng bà nhếch lên, khẽ mắng: "Được rồi, biết rồi, mau nghỉ ngơi đi."