Chương 9

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

undefined 26-01-2026 09:51:23

10 phút sau. Cây hoa anh đào vốn dĩ sắp bị xử lý này đã thuộc về Cố An Khanh. Vốn dĩ chỉ là tận dụng đồ bỏ đi, nên người phụ trách rất sẵn lòng bán, còn có thể thu về một ít tiền, tội gì mà không làm? Xe và nhân viên đều có sẵn. Vì biệt thự cách đây đã rất gần nên họ có thể vận chuyển cây về giúp. Cây hoa anh đào may mắn giữ được một mạng quả thực mừng đến phát khóc. "Tốt quá rồi, cuối cùng cũng không bị đem đi làm củi đốt! Chị gái xinh đẹp, chị chính là đại ân nhân của tôi! Tôi... Tôi sẽ mau chóng dưỡng thương cho khỏe, cố gắng báo đáp chị!" Cố An Khanh: "..." Báo đáp thì thôi đi, đừng có lảm nhảm như vậy là được rồi. Mười mấy người cùng nhau hợp sức đưa cây hoa anh đào lên thùng xe tải. Sau khi chất cây lên xong, Cố An Khanh lái xe dẫn đường ở phía trước, còn họ thì lái xe theo sau. Bởi vì cái cây này quả thực hơi nặng, một hai người căn bản không thể nào khiêng nổi, cho nên dù là đi giao cây thì mọi người cũng phải đi cùng nhau. Dù sao thì khi đến nơi còn phải phụ giúp dỡ cây từ trên xe xuống. Xe tải lăn bánh, mấy người ngồi ở thùng xe phía sau rảnh rỗi sinh nông nổi bèn bắt đầu bàn tán. Người đàn ông hút thuốc không kìm được mà than thở: "Cô Cố này đúng là nhiều tiền không có chỗ tiêu mà. Nếu mua một cái cây khỏe mạnh thì thôi đi, đằng này cây hoa anh đào rõ ràng đã chết rồi, mua về để chụm củi hay sao?" Đồng nghiệp bên cạnh vỗ vỗ vai anh ta: "Người ta có tiền, anh lo nhiều làm gì?" Người ngồi đối diện hai người họ lại nhìn chằm chằm vào vết sét đánh trên thân cây, hỏi ra thắc mắc đã lâu của chính mình. "Mà này, các anh nói xem, sao cái cây này lại bị đánh thành ra thế này? Hai hôm nay có thấy sấm sét gì đâu. Mà cho dù có sét đánh thì cũng đâu thể chỉ mỗi cây này trúng, sao lại chỉ có nó bị hỏng?" Người bên cạnh anh ta cũng thắc mắc y như vậy: "Đúng là lạ thật." Nghe vậy, mấy người trong xe đều đổ dồn ánh mắt vào chỗ bị sét đánh cháy đen. Vẻ mặt ai nấy đều y hệt nhau, hiển nhiên cũng rất khó hiểu về vấn đề này. Bị vô số ánh mắt săm soi, cây hoa anh đào không kìm được mà thút thít, vấn đề này nó cũng đã nghĩ không dưới một lần, tại sao chỉ có mình nó xui xẻo bị sét đánh chứ? Chỉ là sau khi khóc lóc xong, nó lại thấy mình cũng không hẳn là xui xẻo. Bởi nếu không bị sét đánh, có lẽ nó cũng sẽ giống như những cây khác, chẳng có ý thức gì, chỉ tồn tại như một cái cây cảnh mà thôi. Không giống như bây giờ, nó dường như đột nhiên sống lại, có được suy nghĩ của riêng mình. Tính ra thì nó vẫn còn rất may mắn. May mắn hơn nữa là ngay lúc sắp bị người ta đào bỏ, nó lại gặp một chị gái xinh đẹp, tốt bụng và chịu mang nó về nhà. Nghĩ như vậy, thật sự không còn buồn chút nào nữa!