Một mảng lớn trên thân cây trông như bị sét đánh, không những lồi lõm gồ ghề mà còn hằn lên màu cháy đen. Thảo nào những nhân viên này lại muốn đào nó đi.
"Ai đến cứu tôi với! Tôi còn chưa có chết đâu!"
Cây hoa anh đào kêu rên thảm thiết: "Tôi còn có thể sống rất nhiều năm nữa! Đừng đào tôi đi mà!"
Đáng tiếc, những lời kêu cứu và rên rỉ của nó, đám nhân viên này một chữ cũng không nghe thấy. Trong mắt họ, cái cây này đã hết cứu, họ phải đào nó lên để thay cây khác.
Cố An Khanh bất giác nhướng mày. Cô không hề cảm thấy kỳ lạ khi chính mình nghe được một cái cây biết nói.
Cô tiến lên hỏi người nhân viên đang đào cây: "Anh gì ơi, các anh đào cây này lên rồi định xử lý thế nào?"
Trời tháng 6 vẫn còn rất nóng.
Những nhân viên này làm việc dưới thời tiết như vậy vốn đã vừa nóng vừa mệt, lại còn có người đến làm phiền. Người quay đầu lại vốn đang rất mất kiên nhẫn. Nhưng khi đối diện với Cố An Khanh, anh ta lại bất giác thu lại thái độ.
Giọng điệu cũng trở nên ôn hòa hơn: "Cây này hỏng rồi, đào lên nếu còn dùng được thì có thể sẽ đưa đến xưởng gỗ xử lý, còn nếu không dùng được nữa thì có lẽ sẽ vứt đi."
Không trách người này thay đổi thái độ nhanh như vậy.
Cố An Khanh không những xinh đẹp mà toàn thân còn toát ra một khí chất khó nói thành lời.
Trong mắt người nhân viên, Cố An Khanh và anh ta không cùng một thế giới. Đối mặt với một người như vậy, anh ta tự nhiên bất giác mềm mỏng hơn.
Cố An Khanh nghe vậy bèn nói: "Là thế này, tôi muốn mua cái cây này. Không biết có thể tìm người phụ trách của các anh để thương lượng một chút không?"
"Mua cây này?" Lúc này những người khác cũng nhìn qua.
"Cô không đùa đấy chứ?"
Người đầu tiên được Cố An Khanh bắt chuyện liền nói ngay: "Cây này không cứu nổi nữa đâu, mua về cũng chỉ là một đống củi mục thôi. Cô thật sự muốn mua à?"
"Khốn kiếp, anh mới là đồ bỏ đi! Tôi chỉ bị thương thôi mà, dưỡng một thời gian là sẽ khỏe lại ngay."
Cây hoa anh đào không cam lòng yếu thế, cố gắng thể hiện sự tồn tại, giọng điệu cũng trở nên kích động và phấn chấn: "Chị gái xinh đẹp, chị mua tôi về đi! Tôi nhất định sẽ cố gắng dưỡng thương cho mau khỏi, sau đó sẽ nở ra những đóa hoa anh đào đẹp nhất cho chị xem."
Cố An Khanh không khỏi nhíu mày.
Không ngờ thụ linh của cái cây này lại hoạt bát đến vậy. Rõ ràng biết người khác không nghe được nó nói chuyện mà vẫn cố gắng thể hiện sự tồn tại như thế.
Cô không tỏ ra là mình có thể hiểu được lời nó nói, ngược lại nghiêm túc nói với những người kia: "Tôi không đùa, tôi bằng lòng bỏ tiền ra mua nó. Các anh gọi điện cho người phụ trách nói một tiếng, giá cả có thể thương lượng."
Thấy cô thật sự muốn mua cây, những người này tuy rất khó hiểu nhưng vẫn giúp Cố An Khanh liên lạc với người phụ trách.