Chưa đến mười phút đã thua ván đầu tiên.
Ông cụ Cố không chịu thua, la lên: "Làm lại, tôi không tin là không thắng được ông."
"Tới thì tới."
Hai ông cụ lại nhanh chóng đấu với nhau.
Cố An Khanh thấy hai người đã nhập cuộc liền tạm thời rời đi. Buổi tối trong nhà có tiệc tụ họp, phải chuẩn bị trước.
Buổi tối cô nghĩ xem nên nấu món gì, rồi viết ra một danh sách, đưa cho dì giúp việc đi chợ, tài xế đi cùng, cô chẳng cần phải ra mặt.
Trong nhà có hai cảnh vệ, vừa trông cổng vừa lo an ninh. Khi cần ra ngoài, một người trong số họ có thể kiêm luôn lái xe, cực kỳ tiện, hầu như nhà nào trong quân khu đại viện cũng như vậy.
Đợi dì giúp việc cầm danh sách đi chợ xong, Cố An Khanh liền lên lầu lấy máy tính mang xuống.
Hai ông cụ đang chơi cờ với nhau, cô liền ở cách đó không xa tiếp tục hoàn thiện trang web quán ăn của mình. Tiếng gõ bàn phím hòa cùng tiếng đấu khẩu thường xuyên của hai ông cụ, lại khiến Cố An Khanh cảm thấy vô cùng thoải mái, cô rất thích không khí này.
Cứ bận rộn như vậy, thời gian trôi qua rất nhanh. Dì giúp việc đi chợ còn chưa về, nhưng em họ của Cố An Khanh là Cố An Trì, lại về trước một bước.
Trong thế hệ của mình, Cố An Khanh chỉ có một cậu em họ này. Nhà bác cả có hai anh họ, bản thân cô thì có một anh trai ruột.
Chỉ có con trai độc nhất của chú út, Cố An Trì là nhỏ tuổi hơn cô. Hai người chỉ cách nhau một tuổi, hồi đi học không chỉ chung trường mà còn chung lớp, cùng khóa, nên thân thiết hơn hẳn.
Cố An Trì vào cửa liền đi thẳng về phía Cố An Khanh.
"Chị, em về rồi!"
Trên mặt cậu ta nở một nụ cười rạng rỡ, nhào tới ôm chầm lấy Cố An Khanh. Cậu ta năm nay đang chuẩn bị học thạc sĩ, thời gian trước có chút bận rộn.
Cho nên sau khi Cố An Khanh về, cậu ta cũng chỉ gọi điện thoại cho cô, đây là lần đầu tiên gặp mặt sau khi cô về nước. Gần hai năm không gặp, tự nhiên là nhớ vô cùng.
Lúc em họ nhào tới, Cố An Khanh đã đặt máy tính sang một bên. Ôm xong, cô đẩy cậu ta ra một chút, quan sát kỹ một lượt.
"Ừm, cao hơn rồi, cũng đẹp trai hơn rồi."
Có thể nói, nhà họ Cố chẳng ai thấp bé nên gen di truyền rất tốt. Cố An Trì cao tầm 1m82, dáng vẻ điển trai và tràn đầy sức sống. Đứng trước Cố An Khanh còn cao hơn cô nửa cái đầu. Mà phải biết, chiều cao 1m74 của Cố An Khanh trong số nữ sinh đã thuộc hàng cao rồi.
Được Cố An Khanh khen một câu như vậy, Cố An Trì cười hì hì: "Chị cũng xinh đẹp hơn, lâu như vậy không gặp, em nhớ chị chết đi được. Sau này sẽ không đi nữa chứ?"
Cố An Khanh mỉm cười trả lời: "Không đi nữa."
Cố An Trì nghe vậy vui mừng khôn xiết.
Thấy hai ông cụ nghe tiếng nhìn qua. Cậu ta vội vàng lại gần chào hỏi: "Ông nội, ông Triệu."
Ông cụ Triệu cũng mỉm cười nhìn cậu ta, tủm tỉm gật đầu: "Chị cháu nói không sai, đúng là càng ngày càng đẹp trai hơn rồi."