Chuẩn bị xong cá, cô lại rửa một bát tôm, sau đó lấy chỉ tôm.
Lấy chỉ tôm đôi khi rất phiền, vì nó chỉ có một đường, lại bị vỏ che khuất, nhiều lúc còn khó nhìn rõ, lỡ tay một chút là dễ bị đứt. Thế nhưng trong tay Cố An Khanh, động tác ấy lại trông nhẹ nhàng, gọn gàng vô cùng.
Cô dùng dao đa năng rạch một đường chính xác trên lưng tôm, sau đó khều một cái, chỉ tôm đã được lấy ra hoàn chỉnh, bản thân con tôm gần như không bị ảnh hưởng gì.
Khác hẳn với mấy người khi lấy chỉ tôm thường làm lưng tôm bị khoét lồi lõm, kỹ thuật này của cô thì người thường khó mà học theo. Tuy giờ cô chưa có linh lực trợ giúp, nhưng linh thức mạnh mẽ vẫn phát huy tác dụng.
Trước kia, khi chưa thức tỉnh ký ức kiếp trước, cô vốn chưa biết dùng linh thức mà vẫn làm được. Huống hồ bây giờ có linh thức hỗ trợ, cho dù độ khó cao hơn, yêu cầu chính xác hơn, chỉ cần tay đủ vững thì việc gì cô cũng làm được.
Mà tay vững là yêu cầu cơ bản nhất của một đầu bếp.
Cố An Khanh kiếp trước tuy đã là linh trù Nguyên Anh kỳ. Nhưng cô cũng học từ cơ bản, kiến thức cơ bản không thể chê vào đâu được.
Thế nên có thể thấy từng con tôm lớn được cô rút chỉ rồi ném vào bát sạch, đôi khi thậm chí chẳng cần nhìn. Linh thức còn hữu dụng hơn cả mắt thường. Vừa rút chỉ tôm, Cố An Khanh vừa trò chuyện với cậu em họ.
Cô thì bình tĩnh, nhưng Cố An Trì lại xem mà run rẩy.
"Chị, chị nói chuyện thì nói chuyện, mắt đừng có nhìn lung tung, cắt vào tay thì sao?"
Cố An Khanh cúi đầu liếc một cái, rồi lại ngẩng lên: "Không sao, không cắt vào tay đâu."
Nói xong liền tiếp tục lấy chỉ tôm.
"Ngược lại là em, ở trường có khỏe không? Có phải sắp nghỉ hè rồi không?"
Hai người từ nhà trẻ đến cao trung đều học cùng khóa. Nhưng Cố An Khanh khi học cao trung không lên lớp 12, mà sau lớp 11 đã đăng ký thi đại học rồi.
Tuy cô không đặc biệt muốn làm thiên tài gì đó, nhưng kiến thức cao trung đối với cô thật sự rất đơn giản, thời gian cô dùng cho việc học không nhiều lắm.
Thời gian còn lại cô đều dành để phát triển sở thích cá nhân. Lớp 12 vốn chỉ để ôn tập lại kiến thức lớp 10 và 11, mà với Cố An Khanh thì việc ôn tập ấy hoàn toàn không cần thiết.
Trí nhớ siêu phàm giúp cô nắm vững toàn bộ kiến thức đã học, không cần ôn tập cũng chẳng sao. Thế nên cô không học lớp 12 mà trực tiếp đăng ký thi đại học.
Lên đại học, đến năm hai cô liền xin đi du học tại một trường danh tiếng ở nước ngoài. Chỉ trong hai năm ở đó, cô không những hoàn thành chương trình đại học mà còn học xong cả chương trình thạc sĩ.
Nếu không, theo đúng lộ trình thì ở tuổi này cô cũng đang chuẩn bị thi thạc sĩ như cậu em họ rồi. Chính từ năm cao trung đó, hai người đã bắt đầu rẽ sang hai con đường khác nhau.
"Việc học tập của em không có vấn đề gì."
Tuy không giỏi như chị họ, nhưng cậu ta cũng là một học bá đấy. Dù sao người thông minh có thể so sánh được với chị họ, cậu ta còn chưa gặp qua.