Trẻ con nhà người khác lúc nhỏ thường chỉ ham chơi, còn em gái anh ta mới hai ba tuổi đã theo ông nội học đánh cờ. Mỗi khi ông nội ra ngoài gặp bạn bè, bên cạnh nhất định có một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau.
Trẻ con nhà người khác lúc nhỏ thường chỉ thích uống sữa và nước trái cây, nhưng em gái anh ta không chỉ học đánh cờ mà còn thích theo ông nội uống trà.
Tuy nhiên vì còn quá nhỏ, uống trà không tốt cho sức khỏe, nên cô đành phải từ bỏ và ngoan ngoãn uống sữa.
Đương nhiên, khi lớn lên, sở thích này lại được "nhặt" về bởi cô đã trưởng thành và chẳng ai còn cản được nữa.
Lớn hơn một chút, cô lại bắt đầu theo bà nội học thư pháp, luyện chữ.
Bà nội là tiểu thư danh giá, từ khi còn nhỏ đã học chơi đàn, đánh cờ, thư pháp và vẽ tranh, tất cả đều rất giỏi. Tuy nhiên, hầu hết người trẻ đều không mấy hứng thú với những môn này, riêng em gái anh ta lại rất thích, học hành chẳng hề thấy khô khan chút nào.
Thậm chí khi học cao trung, cô đã trở thành một trong những thành viên của hiệp hội thư pháp, luyện chữ. Cô là đứa cháu mà bà nội yêu thương nhất, không ai sánh bằng.
Có thể nói, trong toàn bộ quân khu, em gái anh ta luôn là đứa trẻ được các bậc trưởng bối yêu quý nhất, đặc biệt là các ông bà lớn tuổi. Dù còn nhỏ tuổi, cô đã sở hữu khí chất nổi bật, khiến ai cũng yêu mến.
Không chỉ các bậc trưởng bối yêu quý, bạn bè cùng tuổi cũng rất thích cô. Nhưng em gái anh ta hiếm khi chơi với bạn bè cùng tuổi, vì tính cách điềm đạm, sở thích già dặn, cứ như một "bà cụ non" vậy.
Chính vì thế, bọn trẻ trong quân khu càng yêu quý cô hơn, thậm chí còn coi việc được chơi cùng cô là một niềm vinh dự.
Dù bọn trẻ có nghịch ngợm hay không nghe lời đến đâu, khi ở trước mặt cô cũng sẽ ngoan ngoãn hơn. Trên người cô dường như bẩm sinh đã có một sức hút khiến người khác cảm thấy bình yên.
Thế hệ nhà họ, ngoài em gái anh ta ra thì đều là con trai, nên cô là con gái duy nhất trong nhà và được mọi người cưng chiều như một công chúa nhỏ.
Trong đám bạn bè cùng tuổi, ai cũng quý em gái anh ta, nhưng người thích cô nhất lại là... Ánh mắt Cố An Thành lập tức dừng lại trên người bạn thân.
Nếu nói ai yêu quý Cố An Khanh nhất, không thể không nhắc đến người bạn thân Mục Thiếu Cảnh. Ngay cả anh trai như anh ta cũng phải chịu thua.
Anh ta vẫn còn nhớ rõ, hồi nhỏ có lần Mục Thiếu Cảnh lén bế em gái về nhà, khiến cả nhà đi tìm không thấy cô suýt chút nữa phát điên. Cuối cùng mới tìm thấy hai đứa ở nhà họ Mục.