Người kia vừa thấy cô liền ngạc nhiên, rồi bước nhanh tới trước mặt hai ông cháu, vui vẻ nói: "Ôi chao, Tiểu Quai đây mà! Ông Triệu lâu lắm rồi không gặp cháu, cháu lớn hẳn rồi, lại càng xinh đẹp hơn nữa."
Vì Cố An Khanh bận rộn với tiến độ của quán ăn nên mấy ngày nay về nhà đều đi sớm về khuya, rất nhiều người trong khu vẫn chưa gặp được cô. Nhiều nhất cũng chỉ nghe tin cô đã về từ miệng ông cụ Cố.
Dù sao ông cụ Cố gặp ai cũng tranh thủ quảng bá quán ăn của cháu gái. Thấy đối phương niềm nở chào hỏi, Cố An Khanh cũng đáp lại thân tình.
"Cháu chào ông Triệu, cháu cũng lâu lắm rồi không gặp ông, cháu nhớ ông lắm. Tối qua ông nội cháu còn bảo hôm nay muốn đưa cháu đến tìm ông chơi cờ đấy. Cháu và ông nội định đi dạo xong, ăn sáng rồi sẽ qua tìm ông. Sức khỏe của ông vẫn tốt chứ?"
Ông cụ này với ông nội cô là chiến hữu cũ, từng cùng nhau ra trận, vào sinh ra tử, tình nghĩa rất sâu nặng.
Nghe vậy, ông cụ Triệu cười rạng rỡ, tủm tỉm đáp: "Tốt, tốt, sức khỏe của ông vẫn ổn lắm. Nghe ông cháu nói cháu sắp mở quán ăn, đã định ngày chưa?"
Lần này chưa kịp để Cố An Khanh trả lời, ông cụ Cố đã cướp lời, khoe ngay: "Định rồi, ngày 15 tháng 8 khai trương. Tiểu Quai còn bảo sau khi khai trương sẽ đón tôi qua đó ở, tôi muốn ăn gì con bé cũng nấu cho, ghen tị chưa?"
Cố An Khanh: "..."
À, quả thật tình bạn của hai ông cụ vô cùng sắt son. Chỉ có điều, hai người lại đặc biệt thích cà khịa, đấu khẩu với nhau, mà mỗi lần như vậy thì chẳng khác nào mấy đứa nhóc ở nhà trẻ.
Lúc này, trên mặt ông cụ Triệu lộ rõ vẻ không vui. Nhưng lần này ông ta không đấu khẩu với bạn già.
Ngược lại, ông ta quay sang nhìn Cố An Khanh, như thể trở mặt, nụ cười trên môi biến mất, thoáng chốc trông tội nghiệp vô cùng, hỏi cô:
"Tiểu Quai, cháu chỉ nấu cho lão Cố ăn thôi à, không nấu cho ông sao?"
Cố An Khanh: "..."
Ngàn lần không ngờ, ngọn lửa lại cháy đến người chính mình.
Để ý thấy ông nội đang tức giận trừng mắt nhìn ông cụ Triệu, Cố An Khanh ngượng ngùng sờ sờ chóp mũi: "Sao có thể chứ, nếu ông Triệu không chê, cháu đương nhiên cũng sẽ làm cho ông ăn."
Ông cụ Triệu lập tức ném cho ông cụ Cố một ánh mắt đắc ý.
Sau đó cười xòa, đưa tay xoa đầu Cố An Khanh: "Được, vậy lúc đó ông Triệu sẽ mặt dày đến tìm cháu nhé."
Cố An Khanh vui vẻ đáp: "Vâng."
Ông cụ Cố nghe vậy hừ một tiếng: "Hời cho ông rồi, để ông ké tí hào quang của tôi."
Cố An Khanh biết ngay sẽ như vậy mà.
Hai ông cụ đều là miệng dao găm tâm đậu hũ, đấu võ mồm đối với họ là một niềm vui, nhưng dù có đấu thế nào thì tình cảm vẫn tốt vô cùng, có chuyện gì tốt vẫn nghĩ đến đối phương.
Cố An Khanh bất giác mỉm cười.
"Ông Triệu, chắc ông cũng chưa ăn sáng phải không? Vậy hay là ăn cùng bọn cháu luôn đi. Cháu đi chuẩn bị bữa sáng, ông với ông nội đánh vài ván cờ trước nhé."