Chương 38

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

undefined 26-01-2026 09:51:23

"Sắp nghỉ hè rồi, chị, quán ăn của chị bao giờ khai trương? Đến lúc đó em sẽ qua phụ chị." Trong mấy anh em trong nhà, chỉ có cậu ta là rảnh rỗi. Anh cả theo bác cả làm chính trị, bận rộn chẳng kém. Anh hai thì làm nghiên cứu khoa học, còn kín tiếng, khó gặp mặt hơn cả anh cả. Còn anh họ thứ ba, tức Cố An Thành thì cùng Mục Thiếu Cảnh đều là lính đặc nhiệm của đơn vị đặc biệt. Tính chất công việc đều là bảo mật, thời gian làm việc càng không có quy luật. Tính ra, cũng chỉ có cậu ta và chị họ là có thời gian tự do. Vì vậy Cố An Trì cảm thấy bản thân có trách nhiệm phải đến giúp. Cố An Khanh nghe vậy nhướng mày: "Được thôi, chị khai trương ngày 15 tháng 8, em muốn đến thì lúc đó cứ qua." Chỉ tôm đã lấy xong. Cô rửa sạch tôm rồi cũng để sang một bên ướp. Sau đó vo gạo, cho vào nồi để nấu, đợi xào rau xong là có thể ăn. Cố An Trì bóc xong một đống tỏi lại bắt đầu nhặt hành, tính thời gian: "Ngày 15 tháng 8, vậy còn một tháng rưỡi nữa, quán ăn của chị không phải còn phải trang trí sao, có kịp không?" "Kịp." "Vậy thì tốt, hôm nào em đến xem." Hai chị em vừa trò chuyện vừa chuẩn bị nguyên liệu. Đợi chuẩn bị xong xuôi, Cố An Khanh bắt đầu cho đồ ăn vào chảo xào, lúc này Cố An Trì chẳng còn rảnh để nói chuyện nữa. Mùi thơm bốc lên nức mũi khiến nước miếng cậu ta lập tức ứa ra. Cố An Khanh chuẩn bị làm năm món mặn một món canh. Gồm có cá hấp, tôm sốt cà chua, đậu hũ tam tiên, đậu que xào và chả tôm trứng gà. Vì cá và tôm đều cần thời gian ướp. Cô liền làm mấy món khác trước. Đậu que được thả vào chảo dầu chiên đến vừa chín tới rồi vớt ra. Như vậy sẽ không bị khô mà cũng loại bỏ được phần lớn hơi nước. Sau đó thêm dầu vào chảo, cho hành, gừng, tỏi và ớt khô vào, tiếng xèo xèo vang lên, mùi thơm của tỏi lan tỏa. Xào vài lượt rồi cho đậu que đã chiên vào, Cố An Khanh vừa xào vừa điều chỉnh lửa. Xào một lúc, cô đổ rượu nấu ăn cùng gia vị vào, đảo đều, sau đó thêm một muỗng tương hột, xào lên cho thấm, vậy là một đĩa đậu que xào đã hoàn thành. Sau khi đổ đậu que ra khỏi chảo, Cố An Trì không nhịn được liền đưa tay bốc một miếng bỏ vào miệng. Nóng đến mức cậu ta nhe răng trợn mắt nhưng lại không nỡ nhổ ra. Vừa ăn còn nóng hổi, cậu ta đã giơ ngón tay cái khen Cố An Khanh: "Đúng là hương vị này! Chị, rõ ràng cách làm của chị cũng rất bình thường, sao ăn vào lại ngon đến thế?" Cố An Khanh cười cười: "Thích ăn là được rồi." Sau đó đưa chảo cho cậu ta: "Em đi rửa chảo đi, lát nữa còn phải dùng." Cố An Trì nhận lấy chảo rồi đi làm việc. Trên bếp còn một cái chảo nữa. Hai cái chảo có thể thay phiên nhau dùng. Trong lúc Cố An Trì rửa chảo, Cố An Khanh dùng cái chảo kia lại bắt đầu làm món tiếp theo.