Từ cổng lớn đi vào đây, khoảng cách thực ra cũng hơi xa. Tuy có mười mấy người cùng khiêng, nhưng cây hoa anh đào này thật sự rất nặng.
Nghe Cố An Khanh nói có thể đặt xuống, tất cả mọi người đều không kìm được mà thở phào nhẹ nhõm. Dưới sự chỉ huy của người dẫn đầu, họ đồng thời đặt cây xuống. Không còn gánh nặng, cả người lập tức thấy thoải mái.
Người dẫn đầu lau mồ hôi, nói với Cố An Khanh: "Cô Cố, như vậy là được rồi chứ?"
Nếu không có vấn đề gì thì họ có thể đi rồi.
Cố An Khanh nhìn mười mấy người đang thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại: "Chờ một lát, tôi đi lấy cho các anh chút đồ uống."
"Không cần phiền cô Cố đâu."
"Không phiền đâu. Hoặc các anh đi theo tôi, muốn uống gì thì tự lấy."
Cuối cùng, vẫn có ba người đi cùng Cố An Khanh vào chính viện để lấy đồ uống.
Mấy người đi theo Cố An Khanh vào chính viện luôn cảm thấy nơi này khiến họ rất áp lực. Bởi vì nơi nào trong tầm mắt cũng đều quá đẹp.
Ngay cả những đồ vật bài trí trong đại sảnh cũng toát lên một cảm giác uy nghiêm khiến người ta không dám mạo phạm. Họ sợ mình không cẩn thận làm sai điều gì, đến nỗi đi đường cũng phải hết sức cẩn thận.
Thế nhưng khi đi vòng qua đại sảnh của chính viện để vào nhà bếp phía sau, họ ngược lại không còn căng thẳng như vậy nữa. Bởi vì trong bếp sau lại có không ít người đang làm việc.
Nói là bếp sau cũng không hoàn toàn chính xác, nơi này vốn không phải là bếp sau.
Nó chỉ là một trong những căn phòng thuộc chính viện mà thôi. Nhưng Cố An Khanh đã tìm thợ đến thi công, mục đích là muốn cải tạo căn phòng này thành một căn bếp hiện đại hóa, hiện tại nơi này đang làm việc rất khẩn trương.
Lúc nãy ở bên ngoài cách hơi xa nên không nghe thấy động tĩnh ở đây. Bây giờ vào trong thì đã nghe thấy rõ ràng. Căn bếp đã dần thành hình.
Những người thợ này hiện tại chủ yếu là làm trần treo, rồi làm một số trang trí theo yêu cầu của Cố An Khanh, lắp đặt đường ống nước...
Chờ làm xong còn cần lắp đặt một loạt dụng cụ nhà bếp, còn có điều hòa và các vật dụng cần thiết khác. Nói thì phức tạp, nhưng nếu làm nhanh thì vài ngày là có thể hoàn thành.
Khi Cố An Khanh bước vào, người phụ trách lập tức tiến lên chào hỏi cô, rồi báo cáo tiến độ công việc.
Cố An Khanh gật đầu: "Các anh cứ làm việc của mình đi, không cần để ý đến tôi, tôi đến lấy chút đồ uống."
Biết Cố An Khanh là chủ nhà dễ tính, cũng không khách sáo nên người phụ trách rất nhanh đã quay lại giám sát tiến độ của công nhân. Còn về việc mấy người Cố An Khanh dẫn theo đang làm gì, anh ta cũng không hỏi nhiều.
Cố An Khanh đi đến chỗ tủ lạnh đặt sát tường, mở tủ ra.
Bên trong đầy ắp đồ. Có nước khoáng, có bia, cũng có nước ngọt, có thể nói là không thiếu thứ gì.
Cô cầm bốn chai bia, nói với những người đi cùng mình: "Các anh cứ xem đi, muốn uống gì thì lấy nhé, đừng khách sáo."
Đã đến nước này, khách sáo quá lại thành ra kiểu cách. Vì vậy mấy người đều tiến lên tự lấy đồ uống. Đàn ông vào mùa hè thích uống bia lạnh hơn. Cho nên trong tủ lạnh bia là nhiều nhất.