Chương 20

[Mỹ Thực] Tôi Mở Quán Ăn Ở Biệt Thự

undefined 26-01-2026 09:51:23

Trong thế hệ cùng lứa lại chỉ có cô là con gái, thật sự được cưng chiều như bảo bối. Tuy rằng là anh họ em họ, nhưng cũng không khác gì ruột thịt. Nghĩ đến ngày mai là ngày tụ họp gia đình, khóe môi Cố An Khanh không khỏi nở một nụ cười, thật sự đã lâu không gặp họ. Dĩ nhiên, trò chuyện qua điện thoại và video không tính. Cô đang nói đến việc gặp mặt trực tiếp. Thấy phía trước qua một khúc cua nữa là đến nhà. Kết quả là khi đi qua cổng một khu nhà lớn, cô đột nhiên bị chặn lại. Cố An Khanh phanh xe, sắc mặt có chút không vui. Bởi vì người đến chạy ra giơ tay chặn cô rất là đột ngột. Nếu không phải cô mắt nhanh chân lẹ, lỡ xảy ra chuyện gì thì trách nhiệm thuộc về ai? Cửa sổ xe bị gõ, Cố An Khanh hạ cửa sổ xe xuống, nhìn gương mặt quen thuộc này, không khỏi nhíu mày. "Thật sự là cô à, Cố An Khanh?" Quách Văn Văn nhìn Cố An Khanh, nhướng mày thật cao, sau đó trên mặt mang theo vẻ kỳ quái hỏi: "Tôi nghe nói cô muốn mở quán ăn, có phải thật không?" Không đợi Cố An Khanh mở miệng, cô ta đã tự mình nói không ngừng. "Ây da, nói thế nào chúng ta cũng coi như là bạn bè đi, quán ăn của cô khi nào khai trương? Có muốn tôi dẫn bạn bè đến ủng hộ không?" Nói thì nói thế thôi, nhưng từ nét mặt đến giọng điệu của cô ta đều toát lên vẻ kiêu ngạo. Hiếm khi có cơ hội châm chọc Cố An Khanh, cô ta dĩ nhiên sẽ không bỏ qua. Dù sao, đối tượng là Cố An Khanh mà. Cô tiểu thư duy nhất của thế hệ thứ ba nhà họ Cố, từ nhỏ đến lớn đều là con nhà người ta. Kết quả thì sao? Sinh viên xuất sắc, tốt nghiệp từ trường Ivy League danh tiếng, việc gì không chọn làm. Thế mà lại muốn mở quán ăn. Trời biết, lúc tin này truyền ra, người trong giới kinh ngạc đến mức nào. Sau cú sốc ban đầu, ngoài cảm giác khó tin và chẳng thể hiểu nổi, phần còn lại chính là chờ xem kịch hay, nhất là mấy người vốn chẳng ưa gì Cố An Khanh. Nghĩ tới chuyện tiểu thư nhà họ Cố lại muốn mở quán ăn, bọn họ đã tính sẵn sẽ đến "ủng hộ" một phen. Nghĩ đến cảnh tiểu thư nhà họ Cố phải đích thân tiếp đãi mình, rất nhiều người càng thêm háo hức mong ngày quán ăn của Cố An Khanh khai trương. Ai nấy đều nóng lòng muốn lấy danh nghĩa khách hàng mà ra vẻ bề trên, chỉ trỏ dạy dỗ. Quách Văn Văn chính là người nóng lòng nhất trong số đó. Cố An Khanh thực sự phải nể phục sự kiên trì không bỏ cuộc của Quách Văn Văn. Không sai, chính là kiên trì không bỏ cuộc. Kiên trì không bỏ cuộc tìm cô gây sự, làm cô khó chịu, hai năm không gặp vẫn không biết mệt. Nếu cô ta có thể dùng sự kiên trì không bỏ cuộc này vào việc chính đáng, chắc chắn đã sớm làm nên sự nghiệp lớn. Đáng tiếc là đầu óc cô ta không tỉnh táo. Như thể đối đầu với cô mới là sự nghiệp cả đời mà cô ta không bao giờ từ bỏ, Cố An Khanh cũng phải chịu thua. Nói lý với người như vậy là không thể. Bởi vì cô ta luôn có một bộ lý lẽ của riêng mình. Và kiên định chỉ tin vào những gì cô ta muốn tin. Vì vậy Cố An Khanh cũng không định đôi co với người này.