Sinh Tồn Trên Đường Quốc Lộ: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy Nhỏ
Khương Thư20-01-2026 23:37:19
Khóe miệng cô giật nhẹ, nhưng vẫn cười nhận lấy:
"Cảm ơn nha, mau vào ngồi đi."
Sử Viễn Viễn ngồi phịch xuống ghế sofa, hít hít mũi:
"Ơ, mùi gì thế này? Thơm quá trời luôn!"
Nhan Lan mỉm cười:
"Trùng hợp ghê, hôm qua tôi cũng bắt được một con gà mái già, tí nữa nấu xong thì ăn chung nhé."
Sử Viễn Viễn giật nảy mình, bật dậy, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn cô:
"Trùng hợp vậy luôn á? Anh họ tôi đào được sầu riêng, gà rừng, mà cô cũng có sầu riêng, gà rừng?"
Nhan Lan bật cười "ha ha":
"Đúng là trùng hợp rồi. Có khi anh họ anh đi cùng phó bản với tôi cũng nên. Anh biết mà, kênh thế giới đông người như vậy, chắc chắn có xác suất ghép chung."
Sử Viễn Viễn gật đầu lia lịa, tán thành:
"Ừ ha, thế giới to bự mà. Với lại nếu cô có gặp anh họ tôi thì chắc chắn nhớ ngay, bởi vì anh ấy lúc nào cũng nổi bật nhất đám, vừa cao vừa đẹp trai, cực kỳ manly luôn."
Nhan Lan cúi đầu, cười gượng:
"À ha ha... vậy mà tiếc ghê, tôi chưa gặp."
Hai người tám chuyện về anh họ của Sử Viễn Viễn một lúc, rồi cô khéo léo lái sang đề tài hot gần đây – nghề nghiệp.
"Cô đoán xem hôm qua tôi lướt kênh thế giới thấy ai?"
"Thấy ai cơ?"
Sử Viễn Viễn tức tối:
"Là cái tên cặn bã Sa Nhân Phiên đó! Đồ rác rưởi ấy vậy mà cũng có nghề, gọi là 'người bán thuốc lá'. Nghe tên thôi đã thấy chẳng ra gì!"
Nghe nhắc tới cái tên kia, trong đầu Nhan Lan lập tức hiện lại những ký ức không mấy dễ chịu.
Cô cau mày:
"Người bán thuốc lá?"
Sử Viễn Viễn gật mạnh:
"Ừ, còn lên kênh thế giới rao bán ầm ầm, hút về cả đống mấy lão nghiện thuốc."
Nói rồi, anh ta lôi ra một tấm ảnh đưa cô xem, còn cẩn thận che đi phần nội dung chú thích, chắc bên trong lại có mấy câu chướng tai gai mắt.
"Nhìn mấy điếu thuốc này xem, lạ hoắc, chẳng biết loại gì, chưa từng thấy bao giờ."
Nhan Lan cũng chăm chú nhìn. Từ trước tới nay, mấy nghề nghiệp người chơi nhận được đều cho ra vật phẩm quen thuộc ngoài đời, nào là bánh Oreo, xà phòng giặt, bàn chải đánh răng. Còn chỗ thuốc lá kia thì chẳng có thương hiệu, chẳng có mùi vị, kỳ quặc hết sức.
Sử Viễn Viễn nhíu mày:
"Tôi tính mua về cho người nghiên cứu thử, chắc chắn có gì mờ ám trong đó."
Nhan Lan gật đầu:
"Dù không có thì thuốc lá cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì."
Sử Viễn Viễn lại nói tiếp:
"Nói đi nói lại, tôi thấy Giang Điềm Điềm còn đỡ chướng mắt hơn. Dù cô ta hơi điệu chảy nước, lại hay bán hàng nhái, nhưng ít ra vẫn cung cấp vật phẩm cho người chơi."
Quả thật, hôm qua Nhan Lan vừa đăng bán kính râm với quần áo, Giang Điềm Điềm liền nhặt bông vải với thủy tinh để nhái theo, tốc độ bắt chước nhanh đến choáng.
Ngồi thêm lát, Sử Viễn Viễn hào hứng chạy sang bàn chế tạo để sản xuất vật tư.
Anh ta có sẵn mấy nghìn gỗ và bông vải Nhan Lan gửi nhờ, thế là đem ra làm thành than củi và quần áo.
"Wow, vui ghê luôn á!"
Anh ta reo lên như trẻ con, vừa bỏ một khúc gỗ vào, 5 giây sau đã biến thành một cục than, cứ như trò ảo thuật. Anh ta mê mẩn, hăng say làm không ngừng nghỉ.
Còn Nhan Lan, vốn từng ngồi dán mặt vào bàn chế tạo cả ngày trời, chán đến mức muốn hóa thành robot dây chuyền, nên lần này cứ kệ anh.
Than củi sản xuất với tốc độ này vẫn quá chậm, 1 cục mất 5 giây. Cô chỉ mong sớm kiếm được một tấm [thẻ tăng cường thuộc tính] để đẩy nhanh tốc độ.
Sử Viễn Viễn sản xuất, còn Nhan Lan thì bán.
Than củi lúc nào cũng hot, vừa đăng là cháy hàng ngay. Ngoài đổi gỗ và nguyên liệu nâng cấp, cô còn gom được nhiều món mới lạ từ người chơi khác – như nồi cơm điện, ấm đun siêu tốc...
Chỉ tiếc, bản vẽ xích chống trượt và ô che nóc xe thì vẫn chưa tìm thấy. Cuối cùng cô đành thuê một họa viên chuyên nghiệp thiết kế.
Người vẽ còn cầu toàn đến mức lên kênh thế giới kêu gọi những ai có kinh nghiệm cơ khí góp ý. Ai chỉ ra điểm hữu ích hay lỗi sai đều được thưởng một cục than, thế nên có khối người xông vào.
Sử Viễn Viễn nộp bản vẽ đã chỉnh sửa cuối cùng, tươi cười:
"Sau này cần bản vẽ gì thì cứ tìm mình nhé, từ quần áo đến đồ gia dụng, mình vẽ được hết-."
Nhan Lan nhận bản vẽ, cực kỳ chi tiết, từng khớp nối đều có số đo chuẩn xác, đúng là tay nghề nhà máy lớn.
Cô đáp:
"Ok, để dành lần sau chắc chắn còn nhờ."
Sau đó, cô thanh toán 40 cục than và 10 cuộn giấy vệ sinh.
Có bản vẽ trong tay, Nhan Lan nhanh chóng chế tạo ra thành phẩm, lắp lên xe. Đúng lúc ấy, nồi gà hầm mấy tiếng đồng hồ cũng vừa chín.
Hai người cùng với Tuyết Cầu ngồi vào bàn. Nắp nồi vừa mở, hương thơm ngào ngạt lan tỏa, khiến ai nấy hít sâu một hơi.
Gà rừng nấu mềm rục, nấm gà dầu tươi ngọt, hai thứ kết hợp, nước súp vàng óng, hương vị đậm đà. Trong cái lạnh mùa đông, húp một ngụm canh nóng hổi, vừa ấm bụng vừa bổ dưỡng.
Nhan Lan còn bày thêm đĩa hoa quả, mặn ngọt đủ đầy, dinh dưỡng cân đối.
Ăn được nửa chừng, Sử Viễn Viễn bỗng lôi ra một tô canh gà chất đầy, thịt gà xếp chồng suýt tràn ra ngoài:
"He he, cái này anh họ tôi mới gửi. Cô thử xem, tay nghề của anh họ tôi ấy, bình thường không chịu xuống bếp đâu, nhưng một khi xuống là y như tiệc lớn luôn đó!"
Nhan Lan lén liếc vào giao diện bạn bè, lòng hơi chột dạ, rồi đành nhận lấy bát canh từ tay anh, nếm thử một miếng. Đôi mắt cô lập tức sáng lên.
Đúng thật là ngon. Chỉ là... trong bát của cô cũng đã có một món y hệt rồi.