Chương 35: Ngày thứ ba trên đồng băng tuyết

Sinh Tồn Trên Đường Quốc Lộ: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy Nhỏ

Khương Thư 20-01-2026 23:37:19

Dù sao lúc bán than anh cũng chẳng thể lái xe, thay vì lãng phí, chi bằng ở lại đây. Hơn nữa, trong xe cô thật sự rất ấm áp. "Tuyết Cầu, ăn xong thì lái xe nhé, mình còn phải lên đường đấy-." Thấy nó vừa húp cạn giọt nước cuối cùng, Nhan Lan liền nhắc. Đang sưởi tay bên bếp than, Sử Viễn Viễn nghe vậy thì suýt bật ngửa: "Nó... nó còn biết lái xe?!!" Nhan Lan liếc con bóng tròn kia, lạnh lùng: "Ừ, nó biết nhiều lắm." Biết lái xe, thậm chí còn từng bỏ rơi cô giữa đường nữa kìa! Tuyết Cầu lập tức thấy sau lưng mình hơi lạnh, nó bỏ luôn cái bát, vèo một cái bay về ghế lái. Chẳng bao lâu, chiếc xe RV đã chạy bon bon, vững vàng trên đường. Nhan Lan chắp tay lại, quay sang Sử Viễn Viễn: "Thế thì chúng ta cũng bắt đầu làm việc thôi-." Tay Sử Viễn Viễn đã được hơ nóng ấm áp: "Ừ, vậy mình tiếp tục bán than củi." Hôm qua than củi bán sạch trơn, chẳng còn tí dự trữ nào, giờ chỉ còn cách làm tới đâu bán tới đó. Sử Viễn Viễn phụ trách giao dịch với người chơi, còn Nhan Lan thì bận rộn ở bàn chế tạo. Một khi đã nhập việc, cả hai cũng không còn ngại ngùng như lúc đầu, thậm chí còn rôm rả tán gẫu chuyện đời. Sử Viễn Viễn: "Nhan Lan, trước khi vô game cô ở thành phố nào thế?" Nhan Lan: "Thành phố B." Sử Viễn Viễn tròn mắt: "Ối, duyên dữ! Tôi ở thành phố A, kế bên luôn đó." "Ừ, cũng gần thật." Chỉ là... không biết còn có cơ hội trở về không. Sử Viễn Viễn lại hỏi: "Cô sống với ba mẹ à?" Nhan Lan khẽ lắc đầu: "Không, tôi là trẻ mồ côi, từ nhỏ đã lớn lên trong cô nhi viện." Sử Viễn Viễn khựng lại một chút, len lén liếc nhìn, thấy Nhan Lan vẫn điềm nhiên như thường thì mới thở phào: "Ôi dào, tôi từ nhỏ cũng chẳng khác gì mồ côi đâu, chỉ là may mà còn có ông anh họ." Rồi vừa nhắc tới anh họ, cái miệng Sử Viễn Viễn liền như mở nút, huyên thuyên không ngớt, mãi cho đến khi có người chơi nhắn tin gọi. Cả hai cùng ngồi đó, khỏi cần gửi qua gửi lại, Nhan Lan chế tạo xong thì Sử Viễn Viễn liền nhận lấy đem bán ngay. "Nhan Lan, có người bảo chỉ còn 5 khúc gỗ thôi, hỏi cô có bớt giá không?" Nhan Lan tay vẫn thoăn thoắt, không dừng lại: "Thế thì để giá thấp nhất đi." Trước đây họ ra giá 10 khúc gỗ đổi một than, là để gom nhanh nguyên liệu nâng cấp nên mới cố tình chọn giá cao nhất. Giờ nâng cấp không còn cấp bách, mà gỗ lại khan hiếm, hạ giá cũng chẳng sao. Sử Viễn Viễn gật đầu lia lịa: "Ok, vậy tôi để 5 khúc gỗ một than nha." Nửa tiếng sau, anh ta lại xoắn xuýt: "Giờ nhiều người hết gỗ, toàn muốn lấy nguyên liệu nâng cấp đổi thôi, làm sao bây giờ?" Nhan Lan hơi nhíu mày, tạm ngừng động tác, quay sang hỏi: "Hôm nay thu được bao nhiêu gỗ rồi?" Sử Viễn Viễn mở bảng kiểm tra: "Vừa tròn 500 khúc." "Ít thế cơ à?" "Ừ, chưa bằng một phần năm hôm qua nữa." Để kích thích mọi người chịu khó gom gỗ, Sử Viễn Viễn còn hào hứng rao trên kênh chat: [Thu mua số lượng lớn gỗ nha, 5 khúc gỗ đổi một than củi, nhanh tay lên nào!] Nhưng rất nhanh có người đáp lại: [Dù giá hạ rồi cũng chẳng kiếm nổi, cả buổi sáng tôi mới moi được 2 khúc. ] [Chuẩn, gỗ toàn bị chôn dưới lớp tuyết, mắt thường thì đào đâu ra, có phải ai cũng có 'hỏa nhãn kim tinh' đâu. ] [Máy dò kho báu thì chỉ tìm được rương chứ không quét được gỗ, gỗ của tôi hôm nay toàn là từ rương phân giải ra, đổi được đúng một cục than. ] [Trời ạ-, vài hôm nữa chẳng lẽ tụi mình rét chết thật sao?!] [Đừng chứ, mới ngày thứ ba mà!] Lại có người không cam tâm hỏi: [Sử Viễn Viễn, bên cậu thật sự hết gỗ rồi à? Trước đó đổi nhiều lắm mà?] Sử Viễn Viễn: [Thật sự hết sạch. ] Ngay lúc ấy, có người réo: [Đi tìm Kim Đại Bang đi, bọn họ cũng đang bán than đó, tranh thủ mua nhanh!] Giang Điềm Điềm kịp thời lên tiếng: [Xin lỗi nha, lô than cuối cùng tụi mình vừa bán xong rồi, nhưng giấy vệ sinh thì vẫn còn chút hàng, ai nhanh tay thì còn!] [Á đù? Không ngờ thứ khan hiếm nhất lại hóa ra là gỗ – cái thứ trước kia chả ai thèm nhặt. Biết vậy hồi giai đoạn tân thủ tôi đã hốt hết đem về rồi. ] [Đúng á, hồi đó mấy cây gỗ mọc la liệt, đi vài km lại thấy một khúc, lúc đó còn chê vô dụng, giờ thì hối hận muộn rồi. ] Sử Viễn Viễn đóng bảng giao dịch, thở dài sườn sượt. Trừ 3000 khúc hôm nay phải bán ra, trong tay họ chỉ còn đúng 1000 khúc gỗ. Dù cộng thêm số đổi trong ngày thì cũng chẳng đủ cầm cự tới sáng mai. Anh ta lo lắng hỏi: "Giờ tính sao đây? Không có than thì mọi người sao mà qua nổi?" Nhan Lan cũng thoáng chùng giọng: "Rồi sẽ có cách thôi." 3000 cục than sau 4 tiếng đã sản xuất xong, nhanh bao nhiêu thì bán cũng hết nhanh bấy nhiêu, Sử Viễn Viễn chẳng mấy chốc đã xong việc buổi sáng. Cuối cùng, Nhan Lan chuyển cho anh ta 50 khúc gỗ: "Cái này để cho anh. Nếu mà... ý tôi là nếu thôi... đến lúc thật sự không còn gỗ để đổi nữa, thì anh cứ giữ lại mà dùng." Con người vốn ích kỷ, nếu đã không thể bảo vệ được tất cả, vậy ít nhất cũng phải cố hết sức giữ cho người quan trọng với mình được an toàn.