Chương 24: Ngày thứ nhất trên đồng băng tuyết

Sinh Tồn Trên Đường Quốc Lộ: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy Nhỏ

Khương Thư 20-01-2026 23:37:20

[Ối giời ơi bà con ơi, Kim Đại Bang vừa tung ra một đợt vật tư siêu to khổng lồ: nào là than củi, lò sưởi tay, giấy vệ sinh, mau mau mà đi hốt!] [Tin vừa thả ra, cả đám người chơi lập tức nhao nhao nghi ngờ:] [Thật không đó? Đừng nói với tôi bọn họ cũng kiếm được bàn chế tạo rồi nha?] [Không thể nào, rõ ràng Nhan Lan có thưởng của hệ thống, chứ bọn họ từ đâu ra? Chẳng lẽ may mắn dữ vậy?] [Phía sau màn hình, Giang Điềm Điềm vừa nhìn dáng vẻ quê mùa của mấy người chơi, vừa cười đắc ý khỏi nói. ] [Là phó hội trưởng của Kim Đại Bang – Giang Điềm Điềm, để tôi giải đáp thắc mắc cho mọi người nhé-. ] [Đúng như bạn kia nói đó, chúng tôi không chỉ tung ra ba loại vật tư mới, mà giá còn 'mềm' hơn một số ông lớn đang dẫn đầu thị trường cơ. Than củi, giấy vệ sinh chỉ 3 khúc gỗ, còn lò sưởi tay thì chỉ 2 kim loại thôi. ] [Hiện tại những người phụ trách bán hàng của bang chúng tôi gồm có: Kim Bất Vĩ, Giang Điềm Điềm, Trương Thập Nhất, Vương Thập Nhị. Mọi người nhớ nhìn kỹ kênh chính thức, kẻo bị lừa đảo nha. ] [Cuối cùng, Điềm Điềm còn nghịch ngợm chốt một câu:] [Cứ ai nhanh tay thì còn, chậm là hết nhé-. ] [Y như có người phối hợp sẵn, liền có kẻ nhảy ra tung hô:] [Mọi người xem nè! Đây là than củi tui vừa mua bên Kim Đại Bang, chỉ tốn 3 khúc gỗ thôi. Trong khi Nhan Lan dám hét tới 10 khúc, đúng là tham lam hết biết!] [Chuẩn luôn, tui cũng mua được rồi. Kim Đại Bang quả nhiên làm đúng tôn chỉ 'giúp khắp thiên hạ dân nghèo'. ] [Tẩy chay Nhan Lan, ủng hộ Kim Đại Bang!] [Tẩy chay Nhan Lan, ủng hộ Kim Đại Bang!] [Nhan Lan ngồi hóng toàn bộ, mà há hốc mồm luôn. ] [Ủa, mấy người này là tắc kè hoa à?] [Vừa nãy còn "Nhan Lan số một!","Nhan Lan tuyệt vời!", chớp mắt cái đã quay sang hô tẩy chay. ] [Bên phía Sử Viễn Viễn cũng cuống cuồng nhắn tin:] [Nhan Lan, cô thấy chưa! Kim Đại Bang vừa tung một đợt vật tư mới, y chang đồ của mình đó, chẳng phải copy trắng trợn à!] [Nhan Lan: Copy thì copy thôi, người ta bán thì kệ người ta chứ sao. ] [Sử Viễn Viễn: Nói thì dễ, nhưng bọn họ bán rẻ bèo như thế, chẳng phải cố tình cướp khách của mình sao? Giờ thì mọi người không ai tìm tôi mua than nữa, còn có kẻ chạy tới chửi thẳng mặt tôi kìa!] [Qua màn hình mà vẫn cảm nhận được cái ấm ức của cậu ta. Nhan Lan chỉ cười khẽ:] [Ừ, đúng rồi, giá của họ rẻ thật. ] [Sử Viễn Viễn: Cực kỳ rẻ, chưa bao giờ thấy giá nào thấp như vậy luôn. ] [... !!] [Ối đệch, sao giờ tôi mới ngộ ra nhỉ!] [Nhan Lan: Thế thì tốt, coi như cho mình rảnh tay. Bận nguyên buổi sáng chưa kịp đi tìm rương báu, giờ có thời gian rồi. ] [Sử Viễn Viễn gãi đầu: Vẫn là cô nghĩ xa. Vậy tôi cũng lo việc khác đây nhé-. ] [Nhan Lan đưa tay đóng khung chat: Ừ, đi đi đi-. ] Ăn xong bữa trưa trong tâm trạng khoan khoái, máu HP cũng hồi full 100. Ngồi trong xe cả ngày, cô nàng thấy bí bách, định ra ngoài dạo chút. Nhưng trời thì lạnh cắt da, mà trên người chỉ có cái áo thun mỏng. Cô đành leo về ghế sau, chuẩn bị may vài bộ đồ. Gần đây gom được mấy tấm vải, lại vừa vặn có bản vẽ quần áo. Cô đặt hai bản vẽ cùng hai tấm vải vào. Một loạt tiếng kéo cắt soàn soạt vang lên, rồi hai chiếc áo khoác xuất hiện trên bàn chế tạo, một nam một nữ, kiểu dáng khác nhau. Áo khoác nam cô gửi ngay cho Sử Viễn Viễn, còn mình thì mặc chiếc còn lại. Đó là áo khoác thể thao trắng đen, hai lớp vải, tuy không phải áo bông nhưng khoác lên cũng ấm hơn hẳn. Choàng áo, ôm thêm lò sưởi trong lòng, cô mở cửa xe, liền bị một luồng gió lạnh tạt thẳng mặt. Thổi hơi ra, chỉ thấy khói trắng lập tức ngưng thành sương mù, bay tản ra ngoài. Mới ngày đầu mà đã -10 độ C, về sau chắc chắn còn lạnh hơn nữa. Phải tranh thủ tích trữ đồ chống rét thôi. Sau sự cố chết người buổi sáng, cả đầu óc cô vẫn mơ hồ. Giờ gặp cái rét đột ngột này, cô mới chợt nhớ ra một việc cực kỳ quan trọng. "Chết thật, mình lại quên mất!" Nhan Lan đập trán, rồi gọi lớn: "Hệ thống, điểm danh!" Lần này hệ thống không gây khó dễ, chỉ bắt cô ra xa chụp chung với ngọn núi tuyết. [Điểm danh thành công!] [Nhận được vật phẩm: Bản vẽ đồ lót giữ nhiệt nữ (vĩnh viễn). ] Một luồng sáng trắng lóe lên, tờ bản vẽ lơ lửng ngay trước mặt. "Trời ơi, đồ lót giữ nhiệt luôn! Hệ thống ơi, cưng đáng yêu ghê, đúng kiểu thiếu gì cho nấy!" Cô vui sướng cất bản vẽ, định lát nữa sẽ chế tạo. Việc đầu tiên sau khi xuống xe là kiểm tra hạt giống quýt "ba ba cam" hôm qua trồng. Cô mở cốp sau, nhìn chậu cây mà mắt sáng rực. Một đêm trôi qua, chẳng có ánh nắng nào, vậy mà hạt không chỉ nảy mầm mà còn vươn dài cả đoạn. So tay đo thử, cây con đã cao hơn bàn tay cô. Thân non xanh mướt, đứng sừng sững trong gió lạnh, trông khỏe mạnh lạ thường. Quả đúng như câu giới thiệu: [Hôm nay gieo một hạt, ngày mai cho bạn cả cây. ] Cô tưới nửa chai nước suối, cây non như đứa bé khát sữa, ừng ực nuốt sạch. Cực kỳ hài lòng, cô còn lấy hạt táo ăn dở lúc nãy đem gieo bên kia chậu. Trái quýt "ba ba cam" bên trái, hạt táo bên phải.