Chương 45: Ngày thứ năm trên đồng băng tuyết

Sinh Tồn Trên Đường Quốc Lộ: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy Nhỏ

Khương Thư 20-01-2026 23:37:19

Tích Chu hơi khựng lại, thấy gương mặt trắng nõn kia thoáng ửng đỏ liền khẽ ho một tiếng, đáp: "Người chơi game sinh tồn, khu H-39." Nhan Lan lập tức nhướng mày, thì ra anh cũng là người trong game, lại còn ở ngay khu sát vách mình! Quả thật, nhiều người chơi như vậy thì kiểu gì chả có kẻ va nhau trong cùng một phụ bản. Sau khi tra hỏi lai lịch, Nhan Lan bỗng thấy có chút cảm giác "đồng bệnh tương liên", nhưng vừa nhớ tới mấy con gà kia, nỗi vui mừng lập tức bị đè bẹp. Cô chống nạnh, bực bội nói: "Cho dù là bạn cùng hội cũng không được ôm trọn vật tư nhé! Ít nhất con gà trống kia là tôi phát hiện trước!" Tích Chu hơi khựng lại, nhất thời chẳng biết nên mở miệng ra sao. Ban đầu anh vốn tính chia nửa cho cô rồi. Không biết nghĩ gì, chàng trai đối diện khẽ cười một tiếng: "Không vấn đề." Nhan Lan tròn mắt nhìn, ngạc nhiên: tên này nói chuyện dễ thế á? Tưởng đâu phải đánh nhau một trận kịch liệt cơ! "Ò ó o-." Con gà trống rừng nhân lúc Tích Chu sơ hở, bất ngờ vùng cánh lao vào tấm lưới, kêu một tiếng the thé chói tai. Tích Chu vội vàng siết chặt tay cầm, Nhan Lan thấy vậy cũng hấp tấp lao tới giúp một tay. Miếng ngon đến miệng rồi, sao có thể để nó bay mất! Anh động tác nhanh gọn, thò tay một cái đã lôi ra một con gà mái. Anh túm hai chân gà, đưa tới trước mặt cô: "Cho." Nhan Lan vốn dĩ thích gà mái hơn, nấu canh là số một. Chỉ là lúc nãy lỡ miệng đòi gà trống, giờ quay lại xin thì ngại. Không ngờ tên này lại rất biết ý, ha ha-. Ngoài mặt cô làm như bình thường, trong lòng thì sướng muốn nở hoa, liền nhanh nhảu nhận lấy con gà mái bỏ ngay vào ô trữ đồ. Tích Chu đem nốt một trống một mái còn lại bỏ vào balo, cất lưới đi. Trong ổ giờ chỉ còn lại hai hàng trứng tròn vo, trắng mịn, nhìn mà thèm. Nhan Lan lặng lẽ quay lưng hít sâu một hơi. Tích Chu liếc cô một cái, giả bộ thản nhiên: "Tôi cũng không thích ăn trứng lắm, hay là... chia đôi một ổ nhé?" Nhan Lan lập tức quay phắt lại, cười tươi rói: "Được đó! Tôi có thể hy sinh, giúp anh giải quyết hết!" Nghe vậy, Tích Chu cúi đầu cười khẽ. Nhan Lan nghi ngờ: "Anh cười gì thế?" "Không có gì." Hai con gà mái đẻ khoẻ khỏi bàn, một ổ chục quả trứng là chuyện thường. Thu hoạch xong, tâm trạng Nhan Lan phơi phới, bèn buột miệng mời: "À đúng rồi, nếu anh không ngại, hay là... chúng ta đi cùng nhau tiếp nhé?" Tích Chu nhìn cô gái trước mặt, rất nhanh liền dời mắt: "Ừ." Thế là một nam một nữ sóng vai lên đường. "Chíp chíp-." Tuyết Cầu lại kêu chẳng đúng lúc. Tích Chu thuận mắt nhìn qua, thoáng bất ngờ: "Ơ, quả bóng này là... ?" "Chíp chíp!" Tuyết Cầu vẫy vẫy, hai con mắt đen láy tròn xoe, còn giơ vuốt muốn cào cậu. Nhan Lan lập tức giữ chặt, nhét nó lại lên vai, cười cười: "Tinh linh tuyết đó, tôi nhặt được trên núi tuyết." Tích Chu "à" một tiếng, chẳng mấy để ý đến sự khiêu khích và khó chịu của con linh thú nhỏ. Hai người im lặng đi tiếp, không khí tĩnh đến mức... ngượng ngùng. Nhan Lan len lén liếc nhìn chàng trai đang cố tình đi nhanh hơn để dẹp đường, trong mắt lóe lên tia do dự. Tích Chu thì chỉ mải chém mấy cành gai chắn lối, hoàn toàn không nhận ra nét mặt biến đổi sau lưng. Đúng lúc ấy, sau lưng bỗng vang lên tiếng kêu nũng nịu: "Á- anh ơi, chậm chút nào-." Tích Chu cứng ngắc quay đầu, nhìn cô nàng đang ngồi bệt dưới đất, trong lòng dâng lên một cảm giác sai sai. Nhan Lan vừa thốt ra đã thấy mặt mình nóng bừng. Rõ ràng "vai diễn Giang Điềm Điềm" không phải ai cũng đóng nổi! Ngay cả Tuyết Cầu cũng hóa đá, đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh nhìn trân trân, dường như bị sốc. "Anh ơi, không tới kéo em dậy sao?" Giọng cô nghèn nghẹn, nghe như sắp khóc. Tích Chu hơi khó xử, cuối cùng cũng bước lại, chìa tay ra. Nhan Lan ngẩng đầu, đưa tay... nắm ngay cái cuốc sắt. Anh khẽ dùng sức, cuốc kéo theo cả người cô bật dậy. Khóe miệng cô giật giật, không ngờ anh này giữ..."nam đức" tốt thế! Ý tưởng trong đầu còn chưa kịp rõ ràng thì cái cảm giác quen thuộc từ cây cuốc đã làm cô phân tâm. "Anh ơi- anh ở khu nào thế?" Cô lại thử tiếp chiêu, đi sát bên cạnh, vừa nói vừa xoắn tay đầy thẹn thùng. "Tôi ở H-39, hình như vừa mới nói rồi mà?" Nhan Lan cười gượng, vội chữa cháy: "À- ý em là em ở H-38, trùng hợp ghê, mình là hàng xóm nha anh-." Ánh mắt đen nhánh của Tích Chu nhìn chằm chằm, khiến cô phải vội lảng đi. Nhìn anh thế nào cũng có cảm giác bị soi thấu. Cô cứ đi trước, miệng thì không ngừng buôn chuyện: "Anh ơi, xe của anh cấp mấy rồi?" "Anh ơi, khu của anh còn bao nhiêu người sống sót?" "Anh ơi, trong game anh có người nhà không?" "Anh ơi, anh bao nhiêu tuổi, có bạn gái chưa?" Tuyết Cầu co ro suốt hành trình, ngoan ngoãn rúc trên vai chủ, chỉ là mỗi lần nghe tới chữ "anh ơi" thì cả người nó lại nổi da gà rơi lả tả. Ban đầu Tích Chu còn ráng trả lời, sau đó đành gọn lỏn: "Ừ." – "Ờ." – "Ừm." Anh nghĩ chắc sẽ ngượng ngùng thế mãi, nào ngờ sau lưng bỗng im bặt. Thoáng quay lại, thấy vai cô nàng dần thả lỏng, thậm chí còn thở phào một hơi. Tích Chu cau mày, thấy lạ nhưng vẫn giữ lễ, không hỏi thêm. Đi thêm một đoạn, cậu bỗng mở miệng: "Em có thích ăn sầu riêng không?" "Hả?" Nhan Lan sững sờ, sao tự dưng lại nhảy qua chuyện sầu riêng? Tích Chu chỉ tay về phía xa: "Kìa, có một cây sầu riêng." Nhan Lan nhìn theo hướng tay, quả nhiên trong khu rừng rậm rạp có một cây đặc biệt nhô lên.