Sinh Tồn Trên Đường Quốc Lộ: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy Nhỏ
Khương Thư20-01-2026 23:37:19
Ra khỏi hang núi, Nhan Lan ngồi phịch xuống một tảng đá lớn, bên cạnh là một cục bông trắng đang ủ rũ, thở phì phò.
[Sinh mệnh: 65 (Đói bụng, bị thương. )]
Cô cho Tuyết Cầu ăn một cái bánh bao, nhìn thanh máu chậm rãi tăng lên. Nhưng đến 80 thì dừng lại, trạng thái "Đói bụng" biến mất, còn "Bị thương" thì vẫn nguyên.
Nhan Lan lại rút ra một quy luật mới: trạng thái xấu sẽ kéo giảm giới hạn sinh mệnh. Muốn chữa dứt điểm, nhất định phải dùng thuốc.
Cô mở bảng giao dịch trong game, thử tìm thuốc trị thương.
Lục lọi một vòng, chẳng thấy thứ mình cần. Đoán chừng mọi người giờ còn đang bận rộn đi càn quét phó bản.
Thực ra cũng có thể vào cửa hàng hệ thống mua, sau khi đào đống tinh thạch hôm qua, tài khoản cá nhân cô đã có tận 5 vạn.
Có điều giá trong cửa hàng thì... đắt cắt cổ. Dùng hẳn mấy vạn bạc để mua một lọ thuốc bé tí thì lãng phí quá.
Bất đắc dĩ, Nhan Lan đành gửi tin nhắn lên kênh chat:
[Có ai có thuốc trị thương không?]
Rất nhanh đã có người trả lời.
[Ủa? Đại thần mà cũng bị thương á?]
[Chắc gặp nguy hiểm gì ghê lắm?]
[Không có nha, để hỏi xem ai còn không?]
Nhan Lan căng mắt nhìn bảng chat, hồi lâu thì có tin nhắn riêng gửi tới.
Cô còn tưởng là Sử Viễn Viễn – cái anh chàng lắm mồm kia, ai ngờ lại là La Văn, cô gái từng muốn chết nhưng bị cô lôi về xe ngủ một đêm.
[Tớ có ít thuốc thảo dược tự chế, nếu cậu không chê thì có thể đắp thử. ]
Đôi mắt Nhan Lan sáng rực. Ấn xác nhận xong, một gói thảo dược đã xuất hiện trong tay cô.
Tuy chẳng biết y lý, nhưng nhìn qua đã thấy gói thuốc này rất có tâm: mùi đắng xen ngọt, được giã kỹ, bọc vải sạch sẽ.
Nhan Lan đắp lên vết thương, da nóng rát lập tức được xoa dịu bởi một luồng mát lạnh, cơn đau cũng từ từ lắng xuống.
Mở bảng trạng thái, cô thấy hiệu ứng xấu dần biến mất, thanh máu cũng chậm rãi hồi phục.
Cô yên tâm rồi cũng đắp thuốc cho Tuyết Cầu.
[Cảm ơn nhé, cậu giỏi thật đấy, thuốc hiệu quả lắm. ]
La Văn đọc được tin nhắn, khóe môi vô thức mỉm cười: [Không không, so với bệnh viện thì tay nghề này chỉ hạng bét thôi. ]
Nhan Lan hơi ngạc nhiên: [Cậu học y à?]
[Ừm, tớ học Trung y. ]
[Trung y giỏi mà! Hồi nhỏ tớ mê nhất là mấy tiểu thuyết có nữ ngự y ấy. ]
La Văn bị khen đến đỏ mặt: [Đâu có, giờ Tây y mới là thời thượng, khoa bọn tớ năm nào cũng lẹt đẹt cuối bảng thành tích. ]
Nhan Lan bật cười: [Nhưng hôm nay cứu tớ lại là Trung y chứ đâu phải Tây y. ]
Một câu này khiến La Văn như được khai sáng, vừa thấy hứng khởi vừa thầm may mắn hôm đó được Nhan Lan kéo một tay.
Cô đáp, đầy cảm kích: [Cảm ơn cậu đã cho tớ thêm động lực!]
[Vậy thì chúc mừng trước nha-. ]
[Ừ, tớ đi kiếm thêm thảo dược đây, khi nào rảnh lại tám tiếp. ]
[Cố lên nhé!]
Sau khi nghỉ ngơi một lát, trạng thái xấu hoàn toàn biến mất, sinh mệnh hồi đầy.
Nhan Lan đứng dậy, phủi bụi trên quần áo (dù vốn chẳng có bụi), bế Tuyết Cầu lên vai tiếp tục lên đường.
Nhiệm vụ phó bản sẽ kết thúc lúc 5 giờ chiều, giờ mới qua nửa chặng, vẫn còn đủ thời gian đi gom thêm vật tư.
Trên đường về, Tuyết Cầu co ro, im thin thít, không còn ríu rít như lúc tới. Nhìn bộ dạng nó như muốn trách mình, hẳn là đang tự dằn vặt vì đã đưa cô tới cái hang có sơn quái.
Nhan Lan khẽ mỉm cười, đưa tay nhéo nhéo bụng nó một cái.
Đường đi về cô chọn rẽ sang lối khác, vừa đi vừa cầm theo gậy sắt dò xét.
Nửa tiếng sau.
"Ò ó o-!"
Một tiếng gáy vang dội xé toang không gian, ngay sau đó một bóng đen vạm vỡ sải cánh bay vụt qua đầu.
Nhan Lan ngẩng lên, hai mắt sáng rỡ: gà rừng!
Cô không vội nhào tới tóm bắt, mà lặng lẽ bám theo sau. Đây là một con gà trống trưởng thành, vậy thì hẳn đâu đó còn có gà mái, thậm chí một ổ trứng gà béo mũm chờ sẵn.
Tưởng tượng tới cảnh nồi canh gà rừng hầm nấm, thêm đùi gà chắc nịch, nước cốt ngọt lịm... Nhan Lan nuốt nước miếng cái ực.
Gà rừng đâu có bay lâu, nó chỉ khoe mấy cú vỗ cánh rồi đáp xuống đất, hùng dũng sải bước, cái mào đỏ chót rung rinh theo từng bước.
Nhan Lan nhẹ chân bước, như mèo rình chuột.
Gà trống băng qua một bụi gai, tiến vào khu rừng rậm. Nó dáo dác nhìn quanh, chắc chắn an toàn rồi rạp người chui vào.
Nhan Lan nằm rạp xuống, ghé mắt nhìn qua kẽ lá, cảnh tượng bên trong khiến cô suýt thốt lên thành tiếng.
Má ơi!
Ngoài con gà trống vừa rồi, còn có tận hai con gà mái béo ú, mỗi con đang ấp một ổ trứng tròn vo, xếp đầy cả ổ.
Một gia tài rồi còn gì nữa!
Khóe môi Nhan Lan cong lên không kìm được, cô lập tức rút cung, chuẩn bị thu hoạch.
Nhưng đúng lúc ấy, một tấm lưới khổng lồ từ trên trời ập xuống, trùm kín cả ba con gà béo.
Má nó!
Có kẻ cướp ngang!
Mặt Nhan Lan sầm xuống, hất cằm nhìn về phía kẻ vô duyên dám giật đồ của mình.
Vừa nhìn thấy người đó, cô sững cả người.
Đó là một chàng trai cực kỳ điển trai, dáng cao dong dỏng, gương mặt sáng sủa thanh tú. Đôi mắt đen thẳm, môi mím chặt, khí chất cấm dục mà đầy lôi cuốn.
Nhan Lan chỉ kịp ngắm thêm vài giây, rồi lập tức bật dậy, cảnh giác nhìn đối phương:
"Anh là ai?"