Chương 29: Ngày thứ hai trên đồng băng tuyết

Sinh Tồn Trên Đường Quốc Lộ: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy Nhỏ

Khương Thư 20-01-2026 23:37:20

[Gọi Kim Bất Vĩ, Giang Điềm Điềm của bang Kim Đại ra đây nói chuyện đi, sao im re rồi thế?] [Lúc trước còn hùng hồn lắm cơ mà, giờ biến thành rùa rụt cổ à?] [Đúng đó! Tôi mua than củi bên Nhan Lan đốt được tận bốn tiếng, than của mấy người chưa được một tiếng đã tàn, cái thứ gì vậy chứ!] [Chưa hết đâu, cả ngày nay tôi hít bao nhiêu khói thuốc thụ động rồi, xui xẻo thấy bà!] [Đấy là còn may đấy, các người có biết cuộn giấy vệ sinh tôi mua bị lừa thê thảm thế nào không? Giấy gì mà mỏng dính!] [Há há, nghe có vẻ nhiều uẩn khúc lắm nhỉ, kể chi tiết coi!] [Thật muốn nghe sao? Tôi sợ kể ra lại buồn nôn ấy. ] Không chỉ buồn nôn, mà mỗi lần nhớ lại còn thấy xấu hổ. Trương Lệ giờ cực kỳ ghét cái thói tham rẻ của mình. Thời buổi nào rồi mà còn mơ tưởng "trên trời rơi bánh bao" chứ. Cứ nhìn thấy cuộn giấy vệ sinh treo lủng lẳng trên tay lái, cô ấy lại thấy nhức nhối trong lòng. Nhớ lại cảnh ngượng chín mặt hôm đó, Trương Lệ bực quá suýt ném cả cuộn giấy đi. Nhưng đến phút chót lại không nỡ, dù gì đó cũng là ba khúc gỗ đổi về mà! Nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng vẫn cất nó vào cốp xe, kiểu "xa mắt cho đỡ phiền lòng". Xong, cô ấy cắn răng mở trung tâm giao dịch, tìm đến gian hàng của Nhan Lan. Chỉ mười khúc gỗ thôi mà, cô ấy vẫn kham nổi. Vương Đạt từ nhỏ đã bị viêm mũi mãn tính, cứ ngửi thấy bụi hay khói là mũi chảy ròng ròng. Vì cái bệnh "yểu điệu thục nữ" này, đồ dùng cá nhân của anh ta toàn phải chọn loại siêu mềm, chuẩn em bé. Ban đầu, anh ta còn thấy đồ của Nhan Lan bán chẳng đắt, mười khúc gỗ thôi, ra đường nhặt cái rụp là có. Nhưng từ khi bang Kim Đại tung hàng, so sánh hai bên xong, anh ta lập tức cảm thấy mình bị hố to. Thế là quay ngoắt bỏ Nhan Lan để theo Kim Đại. Ai ngờ, quả báo tới nhanh như chớp. Than của bang Kim Đại vừa đốt đã bốc khói khét lẹt, cay xè mắt mũi, khiến anh ta ho sặc sụa, mũi dãi tèm lem. Vứt củi ra ngoài chưa kịp thở phào thì cuộn giấy vệ sinh lại gây họa. Trời ạ, giấy gì mà vừa mỏng vừa ráp, còn nhìn thấy cả sợi gỗ lẫn trong đó! Chùi mũi đã rát đỏ, chùi chỗ khác chắc khóc luôn quá! Vương Đạt ngẩn người vài giây, rồi lặng lẽ mò lại gian hàng của Nhan Lan. Tình cảnh tương tự nổ ra khắp nơi: người thì dứt khoát bỏ hàng của Kim Đại để quay về với Nhan Lan, người thì ráng nhẫn nhịn tiếp tục dùng. [Nhan Lan, thấy chưa? Thấy chưa?] Sử Viễn Viễn nhắn tới. Nghĩ tới mấy trải nghiệm dở khóc dở cười của đám người chơi, Nhan Lan bật cười khẽ: [Ừ. ] Sử Viễn Viễn: [Có nhiều người hỏi tôi còn hàng không, bên cô còn không thế?] Nhan Lan: [Cũng có người nhắn tôi, may quá hôm qua tôi vừa làm thêm một mớ. Để tôi gửi anh ít. ] Sử Viễn Viễn: [Ô yeah! Lần này nhất định phải dằn mặt bọn họ một phen!] Nói rồi, Sử Viễn Viễn hớn hở vác hàng đi bày bán. Ngay lúc đó, máy dò vang lên tiếng "tít tít tít", báo hiệu có rương báu. "Woa! Rương vàng nè!" Trong trò chơi này, rương vàng trở lên đều cực hiếm, giá trị cao ngất. Cô lập tức phanh gấp, mở cửa xe, hí hửng lao xuống, đến nỗi quên luôn cái lò sưởi cầm tay trong lòng. Ba lô vẫn còn chỗ trống, cô mở rương ngay tại chỗ. [Nhận được: Linh kiện điện tử x5, Tự nhiệt lẩu x3, Mì ăn liền x3. ] Mỗi lần thấy linh kiện điện tử là tim cô lại đập thình thịch, lần này mở phát được hẳn năm cái! Ngoài ra còn có lẩu tự sôi và mì gói. Bốn ngày trời toàn gặm bánh bao với bánh mì gạo tím, ngán tới tận cổ, giờ cuối cùng cũng có món mới đổi vị rồi! Nhan Lan sung sướng cất đồ, quay người lại và lập tức chết lặng! Chiếc xe địa hình thế mà tự động chạy đi mất! Không hề nhìn nhầm, xe thật sự tự lăn bánh! Tim cô như nhảy vọt lên tận cổ, chẳng kịp nghĩ ngợi gì, lập tức lao ra đuổi theo. Vừa chạy vừa hét toáng lên: "Khoan đã, khoan đã mà, tôi vẫn còn ở dưới này cơ!" Chiếc xe ban đầu như chỉ mới nhúc nhích khởi động, chậm chạp bò đi. Nhưng chẳng mấy chốc, nó tăng tốc, càng lúc càng nhanh...