Sinh Tồn Trên Đường Quốc Lộ: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy Nhỏ
Khương Thư20-01-2026 23:37:20
Tiểu Hoàng: [Ý nói vụ cho anh mượn đồ hôm đó á? Ơ kìa, chuyện nhỏ như con thỏ thôi mà!]
Tiểu Hắc: [Đúng rồi, chị Nhan tốt ghê luôn!]
Tiểu Hoàng: [Nhanh tay like cho Nhan Đại lão nào, quá đỉnh luôn!]
Tiểu Hắc: [Tui xin giương cao cờ ủng hộ Nhan lão!]
Sử Viễn Viễn chỉ biết cạn lời, đúng là lòng người đổi còn nhanh hơn lật bánh tráng.
Chỉ trong chốc lát, Nhan Lan đã gửi thêm ba cái lò đồng nữa.
Sử Viễn Viễn vội nhận lấy, giữ lại một cái cho mình, còn hai cái thì chia cho Tiểu Hắc và Tiểu Hoàng:
[Cái lò sưởi tay này cũng là Nhan Lan gửi cho đó. ]
Anh ta chẳng buồn chờ hai người kia trả lời, đã tò mò ngắm nghía ngay cái lò trong tay.
Vừa mới than thở rằng giá mà có cái ôm trong lòng thì ấm biết mấy, cô nàng liền chế ra cho cậu ngay, tốc độ này đúng là siêu cấp!
Cái lò này cỡ bát to, đúc bằng đồng vàng, nắp trên đục lỗ, thân hơi phình, hai bên có quai kim loại, ôm trong lòng vừa khít.
Nó tròn vo, nhìn khá lạ, so với mấy thanh than thẳng tắp thì chẳng hợp gu cho lắm, cứ như không cùng một nguồn gốc. Nhưng rõ ràng tất cả đều do Nhan Lan làm ra.
Thôi kệ, phân tích làm chi, mau cho than vào mà sưởi mới quan trọng!
Sử Viễn Viễn bẻ than làm đôi, bỏ vào lò, lôi giấy vệ sinh từ túi treo, xé hai tờ, châm bằng bật lửa rồi ném vào.
Than bén lửa rất nhanh, cả cái lò đồng nóng ran. Sử Viễn Viễn ôm lò qua lớp áo, cơ thể lạnh cóng tức khắc được sưởi ấm, thoải mái vô cùng.
Thiết kế bản vẽ của Nhan Lan cực kỳ đơn giản, chỉ xem qua phim truyền hình một lần, rồi dựa vào trí nhớ mà vẽ lại. Ai ngờ hiệu quả ngon lành đến vậy.
Một lò sưởi tay chỉ cần 1 đơn vị kim loại, chế tạo 10 giây.
Thế là cô nàng bắt đầu sản xuất theo combo: 10 than - 10 lò sưởi. Làm xong thì đưa hết cho Viễn Viễn, để cậu ta lo bán cho người khác.
Than thì chủ yếu đổi lấy gỗ: 10 gỗ đổi 1 than.
Lò sưởi thì chủ yếu đổi kim loại: 5 kim loại/thủy tinh/cao su đổi 1 lò sưởi.
Than dùng xong là hết, còn lò sưởi thì xài lâu dài, nên giá cao hơn cũng hợp lý, buôn thế chẳng lỗ chút nào.
Gỗ và kim loại thu về được, Sử Viễn Viễn lại chuyển hết cho cô, để Nhan Lan tiếp tục gia công.
Chia nhỏ từng đợt giao hàng, vừa đảm bảo tiến độ, vừa tránh trường hợp Viễn Viễn ôm hàng rồi trở mặt. Dù có chút thủ đoạn, nhưng trong thế giới game này, đề phòng vẫn hơn.
Đổi gỗ với kim loại gần đủ rồi, Nhan Lan bắt đầu để Viễn Viễn đi đổi thêm mấy nguyên liệu nâng cấp khác.
Song song, cô cũng tự đăng gạch than và lò sưởi lên trung tâm giao dịch, kèm theo đơn "cần mua" bản vẽ và linh kiện điện tử.
Bên Sử Viễn Viễn khó mua, người không giành được thì sẽ vòng qua chỗ cô để đổi.
Bận túi bụi cả buổi sáng, bụng cô nàng bắt đầu réo ầm ĩ. Nhìn đồng hồ, đã 12 giờ trưa, máu HP cũng tụt còn 50%.
Máu xuống thấp thì làm việc kém hiệu quả, nên Nhan Lan bò từ ghế sau ra ghế lái, định lấy ổ bánh mì và chai nước trên ghế phụ.
Vừa liếc qua bảng điều khiển, cô liền hốt hoảng hét lên:
"Ối má ơi!"
Đây là phim kinh dị hả trời?!
Đêm qua còn 30 đơn vị xăng, sáng nay bay sạch không còn giọt nào. Chẳng trách nhiệt độ trong xe bắt đầu giảm. Mà cô có chạy một cây số nào đâu chứ!
Nhanh chóng mở nhật ký sử dụng điều hòa, cô chỉ biết ôm tim mà khóc.
Mười tiếng bật điều hòa đã đốt hết 30 đơn vị xăng, tức là 1 tiếng bay 3 đơn vị! Trong khi 1 đơn vị xăng có thể chạy được 10 km cơ mà!
Hôm qua thêm 60 đơn vị vào bình, cô bơm đầy cả xe, nhưng lần này không dám mở điều hòa nữa. Cô lôi từ ghế sau ra một cái lò sưởi, bỏ than vào, ôm trong lòng cho ấm.
Điều hòa "ngốn" xăng quá khủng, thôi thì đành luân phiên xài với lò sưởi vậy.
May mà than của cô chế rất sạch, cháy không khói, không ám mùi.
Có điều, so với điều hòa thì vẫn thua xa.
Điều hòa thì toàn thân ấm áp đều, còn ôm lò sưởi thì như kiểu "nửa người sa mạc, nửa người Nam Cực". Tay và bụng thì nóng bỏng, chỗ khác vẫn lạnh run.
Nhan Lan tiện tay lấy một hộp cơm trong túi ra, vừa ăn vừa nhắn cho Viễn Viễn:
"Xăng và vải cũng đổi được nhé."
Sử Viễn Viễn đang bận tíu tít, nhưng vẫn rep lại: "OK!"
Cả buổi sáng chưa ăn gì, giờ mới có cơm nóng trong hộp, trong trời tuyết lạnh, quả là mỹ vị nhân gian.
Trong lúc ăn, cô mở khung chat nhóm.
[Mọi người có áo ấm không? Tôi mặc mỗi cái sơ mi mỏng, y như đang trần vậy. ]
[Lấy đâu ra áo ấm, hôm qua hên lắm mới kiếm được cái chăn, đang quấn đây. ]
[Đi mua lò sưởi tay của Sử Viễn Viễn đi! Chỉ cần thêm than vào, ấm cực luôn. ]
[Chuẩn đó, tui là đợt đầu mua, xài sướng lắm. Một cục than cháy mấy tiếng chưa tắt! Nghe bảo hàng do Nhan Lan sản xuất, Sử Viễn Viễn giúp bán. ]
[Nhìn hai người quan hệ cũng tình thương mến thương ghê ha-. ]
[Mua được rồi, ai có bật lửa cho mượn với?]
[Tôi có, mượn 1 lần tính phí 1 khúc gỗ nha. ]
[OK, inbox liền. ]
[Tôi chưa mua được, mấy đại lão ơi cho xin một cái được không, lạnh muốn chết rồi!]
[Bọn này còn chẳng đủ xài, cho mày thì lấy gì sưởi? Ngủ mơ đi-, muốn thì lấy đồ quý ra mà đổi. ]
[Cứ đốt gỗ trực tiếp ấy!]
[Tôi thử rồi đây này! Đừng có dại nha! Khói nhiều kinh khủng, mở cửa thì lạnh, mà đốt trong cốp xe thì tí nữa cháy thủng luôn cái sàn thép. Mẹ nó, tức điên người!]
[Hahaha, sao tôi lại thấy buồn cười thế này. ]
Giữa lúc cả nhóm còn đang than vãn, một tin tức gây nổ tung bỗng hiện lên...