Chương 47: Ngày thứ năm trên đồng băng tuyết

Sinh Tồn Trên Đường Quốc Lộ: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy Nhỏ

Khương Thư 20-01-2026 23:37:19

[Ủa sao tôi chỉ đào được bắp ngô, còn có người lại vớ được cả... sầu riêng vậy trời?] [Thôi nghĩ thoáng đi, ngô là lương thực chính, ăn no bụng hơn nha!] [Dựa vào kinh nghiệm của tôi thì chắc chắn Nhan Lan không chỉ có một quả sầu riêng đâu, tám phần là nguyên cây luôn đó!] [Nghe cũng hợp lý ghê, một cây thì phải bao nhiêu quả trời ơi, ghen tị muốn xỉu!] [Chị đại, bán không? (mắt long lanh cầu xin-. )] Nhan Lan: [Đúng là có một cây sầu riêng, hôm nay tính bán vài quả, nhưng chỉ đổi lấy bản vẽ thôi nha-. ] Cô ăn một quả không hết, thế là đem ba múi đi tặng cho Sử Viễn Viễn, Viên Chúc và La Văn. Đưa đến chỗ Sử Viễn Viễn thì đúng lúc cậu ta cũng biếu lại cô một múi sầu riêng vàng óng, béo múp. Nhan Lan ngạc nhiên: [Ơ? Cái này là sao?] Sử Viễn Viễn cười hề hề: [Trước đó tôi có kể với cô về ông anh họ của tôi nhớ không? Lúc kênh thế giới mở, tôi tìm được anh ấy, đây là anh ấy tặng cho tôi đó. Cô cứ ăn đi, tôi còn một múi nữa mà!] Nhan Lan: [Anh họ anh tên gì thế?] Sử Viễn Viễn: [Tích Chu chứ ai, tôi nói rồi mà, chẳng lẽ cô quên luôn?] Nhan Lan liếc vào danh sách bạn bè, thấy cái tên quen thuộc ấy, khẽ thở dài cảm khái. Đúng là cô đã quên mất, giờ mới nhớ lại. Khi cô treo sầu riêng lên trung tâm giao dịch, không lâu sau liền có người liên hệ. [Chị Nhan, có đó không? Em có bản vẽ kính râm nè, đổi lấy sầu riêng được không, hí hí-. ] Bản vẽ vốn là đồ quý hiếm, hơn nữa kính râm lại đúng thứ cô đang cần, nên cô sảng khoái đổi nguyên một quả sầu riêng. Người chơi kia vui sướng ôm lấy hai múi vàng óng đi đăng bài khoe, khiến cả đám trên kênh thế giới thi nhau xuýt xoa. Nhưng trung tâm giao dịch thì vẫn chỉ giới hạn trong khu vực. Người tìm tới tiếp theo là một nam game thủ quen mặt. Nhan Lan nhớ hắn bởi lần trước khoe là có cả đống gỗ. [Chào cô, tôi muốn giao dịch 10. 000 khúc gỗ. ] 10. 000 khúc?! Ủa, anh trai này dùng hết sạch ô chứa để chất gỗ hả? Quả là có chí khí. Nhan Lan hỏi: [Ngoài sầu riêng ra, anh còn muốn đổi thêm gì không?] Anh ta trả lời: [200 than củi và ít trái cây. ] 200 than là đủ sống sót qua mấy ngày rét, thậm chí còn dư. Rõ ràng anh ta muốn dùng một phần đổi lấy đồ khác. Cô tính toán sơ sơ rồi đáp: [Được, ngoài 200 than củi, tôi đưa thêm 50 cuộn giấy vệ sinh, một cái kính râm, ba quả quýt, ba quả táo, một múi sầu riêng. ] Người chơi kia nhìn đống đồ, phấn khích không tả nổi. Giờ gỗ thừa mứa, giá lại tăng vọt, 10 khúc gỗ đổi mới được 1 than. Anh ta còn tưởng cô sẽ ép giá, ai dè rộng rãi quá chừng. Than củi vốn quý trong băng tuyết, kính râm thì chống lóa cực hữu dụng. Còn trái cây thì khỏi nói, quý như vàng, từ đầu game tới giờ hắn mới nhặt được đúng một quả quýt bé tẹo. Chưa kể đến múi sầu riêng vàng rực kia, nhìn thôi đã muốn nuốt nước miếng. Quả là buôn bán lời to! Anh ta xoa cái lưng đau do vác gỗ, lập tức đồng ý: [Không vấn đề gì!] Nhan Lan: [Than, giấy vệ sinh, kính râm chắc phải đợi lát tôi làm xong mới đưa cho anh nhé. ] [Không sao-. ] Giao dịch xong, anh ta hí hửng chụp ảnh khoe lên nhóm, lại chọc cả đám ghen tị đỏ mắt. Ngay sau đó, một người khác cũng nhắn tới: [Chào cô, tôi có 10. 000 đơn vị bông, có nhận không?] Bông có thể làm quần áo, chăn, khăn, thậm chí cả băng vệ sinh. Lại còn hiếm hơn gỗ nhiều. Nhan Lan động lòng: [Anh báo giá mong muốn đi. ] [Muốn ít than, một áo khoác nam, vài cái quần lót nam, à... với cả một quả sầu riêng nhé, tôi thích ăn lắm. ] Cô tính toán theo mức tiêu hao bông: 50 bông làm được 1 xấp vải, 1 xấp đủ may 1 áo khoác hoặc 10 quần lót. Cô ra giá: [200 than, một áo khoác, 10 quần lót, ba quả quýt, ba quả táo, một quả sầu riêng. ] Than trong cái thời tiết âm u băng giá này cực kỳ quý, cho nhiều vậy cũng xem như bảo hiểm. Người kia lập tức đồng ý: [Chốt luôn!] Sau đó, cô lại gom thêm gỗ, đồ ăn và vải vụn từ vài người khác. Nguyên liệu đầy tay, Nhan Lan lại bắt đầu cắm đầu sản xuất. Trước tiên làm hàng trả nợ, sau đó treo thêm gỗ, quần áo và than lên trung tâm giao dịch. Cô cày cuốc suốt: 5 giây một cục than, làm được 3. 000 cục. Áo khoác thì 30 giây một cái, cô may đủ 100 cái cả nam lẫn nữ. Số than giao cho Sử Viễn Viễn đem bán. May mà anh ta còn có hai tay chân đắc lực, nghe nói Tiểu Hắc với Tiểu Hoàng vừa phát hiện được điểm tài nguyên: Tiểu Hắc vớ được cả thùng ngô, Tiểu Hoàng thì ôm về thùng mì gói. Từ khi ra khỏi phó bản, Nhan Lan làm việc quần quật không nghỉ, bữa tối cũng chỉ ăn qua loa. Đến khi xong xuôi, đã gần 10 rưỡi đêm. Cô xoa cái lưng mỏi nhừ, vội đi rửa mặt rồi leo lên giường. Vừa kéo rèm, đã thấy một cục bông trắng lông xù đang đứng trên gối, hai má phồng lên, mắt trợn tròn tức giận nhìn cô. Nhớ lại ban ngày, Nhan Lan chợt hiểu ra. Hèn chi từ chiều nó cứ lượn lờ quanh cô rồi biến mất, không buồn giúp một tay. Tưởng nó sợ mùi sầu riêng, hóa ra là đang giận dỗi. Cô bật cười, đưa tay chọc nhẹ vào má nó: "Rồi rồi, mai vừa dậy chị sẽ nấu canh gà cho nhóc uống." Tuyết Cầu vẫn còn phồng má, trông y chang một con ếch nhỏ. "Cái đùi gà chị cũng để hết cho nhóc ăn luôn, chịu chưa-." Lúc này Tuyết Cầu mới hạ hỏa, hí hửng bay lên mặt cô,"chụt" một cái rồi lăn ra ngủ ngon lành.