Sinh Tồn Trên Đường Quốc Lộ: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy Nhỏ
Khương Thư20-01-2026 23:37:20
[Thu được xăng x5. ]
[Thu được vải x2. ]
[Thu được chảo x1. ]
[Thu được kim loại x1. ]...
Vật tư lặt vặt cứ thế tăng lên. Nhan Lan đoán Sử Viễn Viễn vẫn đang mượn tạm đồ người khác, chờ khi sao chép xong thì hoàn trả lại.
Tuy có vay có trả, nhưng trong cái thế giới khan hiếm tài nguyên này, để duy trì được chút niềm tin giữa người với người thật sự không dễ. Cô khắc ghi ân tình này trong lòng.
Trời dần tối, cô dừng xe kết thúc hành trình săn rương một ngày.
Như thường lệ, ngồi tấn nửa tiếng, đánh quyền nửa tiếng, mồ hôi nhễ nhại. Ba ngày không tắm lại suốt ngày bôn ba, mùi cơ thể cô bây giờ... đủ sức "tạt" ngất người khác từ xa.
May mà quanh đây không ai, chứ không thì mất mặt to.
Nước khoáng hôm nay dồi dào, cô tiếc rẻ mở một chai, xé mấy tờ giấy vệ sinh thấm nước lau người, thấy đỡ nhớp nháp rồi mới thay bộ đồ lót hôm qua đổi được từ Sử Viễn Viễn.
Bộ cũ cô cũng không nỡ vứt, chỗ dơ thì nhúng chút nước giặt sơ, phơi tạm lên kính xe. Thời tiết thế này, sáng mai chắc khô ngay.
Bộ đồ sạch sẽ vừa mặc vào, cả người như thay da đổi thịt, tinh thần phơi phới, mệt nhọc cả ngày cũng tiêu tan. Cô vừa ăn tối vừa rà soát lại kho vật tư.
Nhờ có radar, số rương hôm nay nhiều gấp đôi hôm trước. Quả nhiên trước đó chỉ trông vào mắt thường thì bỏ sót không ít.
Ngoài ra, nhờ thẻ sao chép của Sử Viễn Viễn, cô còn gom được kha khá đạo cụ ngon nghẻ.
Tổng kết lại, nguyên liệu nâng cấp gồm: thủy tinh x30, kim loại x50, cao su x30, linh kiện điện tử x10.
Đồ ăn: nước khoáng x20, bánh mì gạo tím x10, bánh bao thịt x10, đùi gà x2, cơm hộp x5.
Khác: vải x5, chảo x1, bát đũa 1 bộ, tất x2.
Cô chọn vài món trong đó tặng lại cho Sử Viễn Viễn.
Bên kia rất nhanh đã trả lời:
[Trời, nhiều như vậy luôn hả!]
Nhan Lan: [Lần này cũng nhờ anh cả đấy. ]
Sử Viễn Viễn: [Hehe, thế thì tôi nhận luôn nha, lần sau có vụ làm ăn ngon thế này thì nhớ gọi tôi tiếp nhé!]
Thấy anh ta không còn kiểu ngượng ngùng kỳ cục như buổi sáng nữa, Nhan Lan bật cười, nhắn lại:
[Được. ]
Sử Viễn Viễn vui mừng nhận lấy số đồ Nhan Lan gửi qua. Tất cả đều là đồ ăn với nước uống: 5 chai nước khoáng 500ml, 2 cái bánh mì gạo tím, 2 cái bánh bao thịt, thêm 1 hộp cơm. Vậy là hai ngày tới anh ta khỏi lo đói meo mất máu nữa.
Nhan Lan xử lý xong chuyện vật tư liền bắt tay vào làm giấy vệ sinh. Trong nhóm gần cả chục ngàn người chơi, mới có khoảng trăm người từng mua được giấy của cô. Đám còn lại thì spam @ liên tục trong group, giục cô mau bán thêm.
[Chị đại Lan còn giấy vệ sinh không? Hôm nay nhặt được quả chuối trên đường, ăn xong đau bụng quá trời luôn. ]
[Hahaha, đường đâu ra chuối thế, lại còn chuối nhặt được mà dám ăn!]
[Đừng cười tớ, đói quá hoa mắt thì nhặt cũng phải ăn, ai ngờ nó tẩy ruột mạnh như thế. ]
[Xỉu mất, chuối vốn đã tẩy ruột rồi, cậu còn ăn chuối lượm! Giờ chắc vẫn còn ngồi bệt chưa đứng nổi hả?]
Đọc được mấy dòng đó, Nhan Lan bật cười khúc khích, rồi vội nhắn lại:
[Chờ thêm chút nữa đi, tôi sẽ lên kệ ngay đây. ]
[Không hiểu chị Lan đại thần có bao nhiêu giấy mà bán mãi không hết thế nhỉ. ]
[Tôi đoán là cô ấy sản xuất bằng bản vẽ. Nghe nói khá nhiều người tìm được bản vẽ rồi. ]
[Tôi cũng có bản vẽ đó, nhưng có bản vẽ mà không có bàn chế tạo thì cũng chịu thôi. ]
[Trong nhóm ai có bàn chế tạo chưa?]
[Không. ]
[Không. ]
[Nghe còn chưa nghe bao giờ. ]...
Đọc một vòng, Nhan Lan thầm gật gù. Hóa ra đúng là không ai có cái bàn chế tạo này cả, mà bàn của cô cũng đâu phải nhặt từ rương ra, nó là phần thưởng từ hệ thống điểm danh. Xem ra đây cũng thuộc hàng hiếm có khó tìm.
Xác định tình hình xong, cô bắt đầu sản xuất giấy vệ sinh.
Xe việt dã rộng rãi, cô ngồi ở hàng ghế sau, phía lưng là bàn chế tạo và cái chậu hoa, tiện tay với tới là thao tác được.
Giấy vệ sinh sản xuất cực nhanh, 10 giây ra một cuộn. Cô hệt như công nhân trong xưởng, tay liên tục bỏ gỗ vào – lấy giấy ra. Chẳng mấy chốc đã làm ra 300 cuộn.