Sinh Tồn Trên Đường Quốc Lộ: Khởi Đầu Với Một Chiếc Xe Đẩy Nhỏ
Khương Thư20-01-2026 23:37:20
Nhan Lan nhướng mày, không buồn quan tâm đến tâm trạng rối bời của đối phương, vừa ngân nga hát vừa nhận phần thưởng điểm danh.
"Tôi có một chú lừa nhỏ, mà chẳng bao giờ cưỡi. Một hôm hứng chí nổi lên, bèn dắt đi ra chợ..."
[Điểm danh thành công! Nhận được thẻ đạo cụ "Sao chép". ]
[Sao chép: Có thể sao chép toàn bộ vật tư mới nhận được của bạn bè. Hiệu lực đến 8 giờ tối nay. ]
Đúng là phúc lợi nhân đôi còn gì! Quá đã!
Để không phí thời gian, cô chọn ngay đối tượng để sao chép – Sử Viễn Viễn.
Tuy vận khí anh ta kém, hiếm khi mở được thức ăn, nhưng khoản kiếm nguyên liệu nâng cấp thì phải gọi là số một. Mà thứ cô đang thiếu nhất lại chính là nguyên liệu nâng cấp.
[Sử Viễn Viễn, anh có đó không?]
[Á!!! Có có, xin hỏi... ngài à không, cô có chuyện gì vậy?]
Thấy anh ta đột nhiên gọi "ngài", khóe môi Nhan Lan giật giật. Anh ta sao dạo này lạ lùng thế nhỉ.
Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, nói thẳng:
[Tôi vừa nhận được một thẻ đạo cụ, cần liên kết với anh thì mới có hiệu lực. Xong việc tôi sẽ trả công cho anh, chịu không?]
Nói rồi cô gửi thẻ qua, chỉ cần đối phương bấm xác nhận, thẻ sẽ kích hoạt ngay.
Sử Viễn Viễn nhìn ba chữ [Thẻ Sao chép] mà không dám tin, xác nhận đi xác nhận lại:
[Thật sự muốn chọn tôi á? Vận khí của tôi tệ lắm đó nha!]
[Không sao, tôi tin anh. ]
Nghe vậy, Sử Viễn Viễn cảm động đến mức suýt rơi nước mắt.
Sử Viễn Viễn nghiêm túc xác nhận thẻ, rồi hùng hồn nhắn:
[Nhan Lan, yên tâm đi, hôm nay nhất định vận may của tôi sẽ bùng nổ, mở ra thật nhiều, thật nhiều đồ ăn cho mà xem!]
Nhan Lan giật giật khóe mắt, thầm nghĩ: Anh ta cứ như mọi hôm, chẳng mở nổi miếng gì thì tốt hơn.
Giải quyết xong chuyện thẻ, cô chuẩn bị khởi hành. Sáu mươi đơn vị xăng đã xài hết sạch, cô đổ nốt sáu mươi đơn vị còn lại vào xe, tạm đủ dùng thêm hai ngày.
[Bản đồ: Thảo nguyên nhiệt đới , Ngày thứ 3 , Thời tiết: nắng , Nhiệt độ: 28 độ C (mùa hè) , Thời gian: 7:10 sáng. ]
Hôm nay là ngày cuối cùng trong giai đoạn tân thủ. Thời tiết dễ chịu, nhiệt độ vừa phải, nhưng e rằng qua hôm nay thì cuộc sống sẽ trở nên khó khăn hơn nhiều.
Nhưng kệ đi, ít nhất hiện tại vẫn đang yên ổn hạnh phúc. Việc gì phải lo xa, cứ giữ tâm trạng tích cực, biết đâu còn gặp được niềm vui bất ngờ trên đường.
Cô lại ngân nga hát:
"Ta có một chú lừa nhỏ, chẳng bao giờ cưỡi đi.
Một hôm nổi hứng liền dắt nó ra chợ phiên-."
Vừa tự khuyên nhủ bản thân, Nhan Lan vừa vui vẻ lái xe ba bánh "cộc cộc cộc" lao về phía trước.
[Nhan Lan, cô nghe tin chưa? Giang Điềm Điềm với một gã tên Kim Bất Vĩ vừa lập bang hội, gọi là Kim Đại Bang! Kim Bất Vĩ làm hội trưởng, Giang Điềm Điềm làm phó hội trưởng đó. ]
Từ sau khi được liên kết bằng thẻ sao chép, Sử Viễn Viễn cảm thấy mình có trách nhiệm phải báo cáo tình hình thường xuyên. Thử vài lần thấy cũng vui, anh ta bèn học mấy bác tài xế taxi bật loa ngoài vừa lái xe vừa buôn chuyện.
Nhan Lan phì cười: "Kim Đại Bang á?"
Sử Viễn Viễn: "Ừ đó, Kim Đại Bang! 'Kim' là họ của Kim Bất Vĩ, còn 'Bang' thì mang ý nghĩa tương trợ lẫn nhau, đoàn kết giúp đỡ ấy mà."
Giúp đỡ lẫn nhau? Cái từ này sao mà gắn với Giang Điềm Điềm chẳng ăn nhập tẹo nào.
Quả nhiên, Sử Viễn Viễn nhắn thêm:
[Gia nhập bang phải nộp phí vào cửa đấy, mỗi người 10 nguyên liệu nâng cấp! Hai người đó còn đang hùng hồn khoe trong nhóm, tôi thấy đã có mấy tay bị lôi kéo vào rồi. ]
Nhan Lan: [Ừ. ]
Sử Viễn Viễn: [Chỉ ừ thôi á? Cô không sợ bọn họ gom đủ nguyên liệu rồi nâng cấp trước, cướp luôn danh hiệu 'xe chủ dẫn đầu' của cô à?
Nghe đến cái danh hiệu kia, Nhan Lan vẫn thấy hơi xấu hổ. Cô hời hợt đáp: [Không sao, chỉ là cái danh thôi mà. ]
Cô biết chắc họ sẽ không nâng cấp sớm được. Điện tử thì cực kỳ khan hiếm, mấy người nộp vào đã tiếc đứt ruột, chưa kể đến cảnh phân chia lợi lộc cũng khó mà công bằng.