Chương 49: Chỉ là cắt đứt một đường lui của cô ta thôi mà

Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu

Vĩnh Hằng Chỉ Châm 09-03-2026 10:04:26

Trong đại sảnh hang động mờ tối, vài lối rẽ giao nhau chằng chịt, mỗi nhánh lại dẫn đến một hướng khác nhau. Một cậu trai đầu đinh đứng trước một lối đi, dùng bút dạ quang chuyên dụng vẽ một mũi tên kỳ quái, rồi quay đầu vẫy tay ra sau: "Anh Giản, đi lối này nè." Đường Giản bước tới, mắt liếc một cái rồi bỗng dừng lại. Cậu ta quay lại, vỗ vai cậu đầu đinh, chỉ sang lối khác: "Thấy ký hiệu kia không? Vẽ mấy lối kia y chang như vậy đi, bắt chước cho giống vô." "Ơ... hả?" Cậu trai đầu đinh Lý Thiên, hơi đơ người, vẻ mặt khó xử."... Cái này... có vẻ không hay lắm đâu." Cậu ta đoán được, ký hiệu kia là do nhóm Đường Điềm Điềm để lại. Bọn họ xuất phát cùng lúc với nhóm Tống Thời Tam, mà Đường Giản chính là nhìn thấy nhóm cô ấy từ phi thuyền chui vào hang, mới quyết định bám theo. "Có gì mà không hay." Đường Giản nghĩ đến cái dây chuyền nanh sói bị vỡ nát của mình, giọng u ám hẳn."Con nhỏ đó phá nát vật gia truyền của tao, tao trả đũa chút cũng đâu có gì quá đáng." "Ủa? Là Đường Điềm Điềm á?" Một thằng nhóc mặt lấm tấm tàn nhang bám theo lên tiếng,"Chắc lộn rồi anh Giản ơi. Đường Điềm Điềm mà yếu xìu vậy, chắc tinh lực cô ta còn chưa đủ để cào cho cái dây chuyền xước móng nữa là vỡ." "... Không phải cô ta." Đường Giản nghiến răng ken két."Là nhỏ con gái đi cùng cô ta." Thực ra cậu ta cũng chẳng biết đối phương ra tay lúc nào, nhưng trực giác mách bảo: chính là con nhỏ đó. Nghĩ lại cảnh lúc đó, Đường Giản vẫn còn thấy ớn lạnh. Tinh lực cậu ta cấp A+, vậy mà chẳng cảm nhận được chút dao động nguyên tố nào, thế thì năng lực khống chế của con nhỏ kia phải kinh khủng đến mức nào? Lý Thiên vẫn còn chần chừ: "Thôi bỏ đi anh Giản, lỡ có chuyện gì... không an toàn thì sao..." "Mày lo gì dữ vậy? Chỉ là ký hiệu thôi mà, đâu phải cái gì to tát." Đường Giản bắt đầu mất kiên nhẫn. Vẽ bản đồ địa hình mới là trọng tâm của bài tập khảo sát lần này, còn mấy ký hiệu trên tường chẳng qua chỉ để kiểm tra lại cho chắc ăn. Dù có mất thì cũng không sao, chỉ cần bản đồ vẽ chuẩn thì vẫn tìm được đường về. "Tao chỉ muốn nghịch tí cho bõ tức, vậy cũng không cho tao xả giận hả?" Đường Giản sa sầm mặt, gọi thẳng tên: "Lý Thiên, mày còn coi tao là anh em không?" "..." Lý Thiên sững lại, cúi đầu, lặng lẽ đứng im. Anh em gì chứ, trong lòng Lý Thiên hiểu rõ, cái danh "anh em" này là Đường Giản nể mặt mới gọi thế thôi. Thực ra, bọn họ chẳng qua là mấy đứa đeo theo nịnh nọt. Đường Giản vừa có gia thế, lại vừa có thực lực, mấy kẻ bu theo cậu ta nhiều đến mức có thể xếp hàng hai vòng quanh tòa nhà học viện. Bọn họ may mắn mới lọt vào tầm mắt của cậu ta. Muốn được làm "anh em" với Đường Giản, bất kể là sức mạnh hay gia thế, bọn họ đều không đủ tầm. Đường Giản chắc chắn cũng hiểu điều đó, nhưng trước giờ chưa từng tỏ vẻ coi thường – chỉ đôi khi lộ chút bản tính con nhà giàu hách dịch mà thôi. Bây giờ Đường Giản chỉ nhờ vẽ mấy ký hiệu để chọc phá, nếu từ chối thì đúng là không biết điều rồi. Nhưng mà... Lý Thiên cúi gằm mặt, bàn tay siết lại. Nhưng lỡ như thật sự có chuyện, nhà trường điều tra thì sao... lúc đó tiền đồ của mình cũng tiêu luôn. "Yên tâm đi, chỉ là một hành tinh xếp loại nguy hiểm thông thường thôi." Đường Giản nhìn ra sự do dự của cậu ta, bắt đầu dụ ngọt,"Hơn nữa, trong đội tụi nó còn có Vân Khởi Minh, đụng đám quái đỉnh nhất trong hang mà còn bị cậu ta cho ăn hành ngập mồm, sợ cái gì?" Cậu ta còn cố tình tỏ ra uất ức, giả bộ kể khổ: "Haizz, tụi mày không hiểu đâu, tao với Đường Điềm Điềm có mối thù sâu như biển, con nhỏ đó xảo trá thế nào, tụi mày chắc cũng nghe Nhu Nhu kể rồi..." "..." "Em hiểu rồi, anh Giản." Lý Thiên rốt cuộc cũng lung lay, lúc này còn cảm thấy chính nghĩa bừng bừng. "Hồi nãy em hồ đồ, dám cãi lời anh Giản, đúng là cần cho một bài học." Cậu ta bước tới, che mất dấu ký hiệu do Đường Điềm Điềm để lại, còn cẩn thận vẽ thêm mấy cái y hệt ở các lối khác, khiến người ta chẳng biết đâu là thật đâu là giả. "Chỉ cần nhỏ đó vấp một cú thôi, đừng mơ giành được điểm bản đồ địa hình." "Bản đồ của mày vẽ xong rồi chứ?" Đường Giản liếc một vòng, cố ý dặn lại. Lý Thiên vội vàng gật đầu. Đường Giản lúc này mới hài lòng thu mắt lại, quay người bước vào một lối rẽ khác. Trong lòng cậu ta, hành động này cùng lắm chỉ là cắt đứt đường lui của nhóm Đường Điềm Điềm, đâu đến nỗi gọi là thất đức gì. Muốn trách thì trách tụi nó không giỏi, không biết phòng bị. Cho dù Đường Điềm Điềm thật sự bị lạc trong hang, thì với cái hệ thống thông gió dày đặc ở dãy núi này, tìm một cái cửa ra khác có gì khó đâu. Còn tìm mất bao lâu... thì đó không phải việc cậu ta phải lo. "... Xin lỗi." Đường Điềm Điềm cúi đầu, mười ngón tay gần như bấu vào da thịt."Lúc nãy bỏ chạy quá gấp, mình quên chưa kịp vẽ bản đồ địa hình đoạn đó." "Giờ ký hiệu bị người ta sửa rồi, phần mình chưa vẽ cũng chẳng thể bổ sung nữa." Giọng cô ấy nhỏ dần, gần như thì thầm: "Mình... cũng không biết đây là đâu nữa... chắc, phải tìm lối ra rồi quay lại hang một lần nữa." Vương Liệt cũng bám vào vách đá quan sát, trên tường là ký hiệu mũi tên kỳ quặc, tô cực đậm, không còn chút dấu vết nào của ký hiệu ban đầu. Không chỉ lối này, mấy lối bên cạnh cũng có ký hiệu y hệt, nhìn vào chẳng phân biệt được đường nào mới là đường họ từng đi. "Thằng nào chơi khăm vậy hả?!" Vương Liệt tức muốn nổ phổi, ngẩng đầu gào lên: "Cùng là bạn học với nhau, ai mà lại làm cái trò thất đức này chứ!?" Bút dạ quang của Học viện Quân sự Liên bang số Một là loại được thiết kế riêng biệt, những ký hiệu vẽ bằng bút này chỉ có thể nhận dạng bằng mũ chiến đấu chuyên dụng của trường. Đối phương có thể che lấp ký hiệu của bọn họ, rõ ràng cũng là học sinh của Học viện Quân sự Liên bang số Một.