Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu
Vĩnh Hằng Chỉ Châm09-03-2026 10:04:26
Lối đi trong hang khá rộng, hai người trưởng thành dang tay đi song song vẫn dư dả.
Nhiệt độ bên trong rõ ràng thấp hơn hẳn bên ngoài. Lúc mới bước vào còn có thể tận dụng chút ánh sáng từ ngoài hắt vào, càng đi sâu lại càng tối om. Đợi mắt quen dần với bóng tối, Tống Thời Tam bèn chỉnh đèn pin sang chế độ ánh sáng mạnh.
Men theo lối đi vào trong, phía trước bỗng mở ra một không gian lớn, một đại sảnh trong hang động. Trần hang rất cao, tia sáng đèn pin quét qua, khiến một đám gì đó ào ào bay lên.
"Dơi hang đấy. Một loài sinh vật khá phổ biến trong mấy khu vực hang động. Rất sợ ánh sáng mạnh."
Ngay khi bước vào hang, Đường Điềm Điềm như biến thành một cuốn bách khoa di động, ánh sáng chiếu tới đâu là lời giải thích vang theo tới đó."Loài dơi này sống bằng cách hút máu. Ban ngày nấp trong hang, đến tối thì ra ngoài kiếm ăn."
"Ồ, hóa ra là hình mẫu gốc của ma cà rồng." Vương Liệt gật gù, mắt sáng rỡ,"Để tớ bắt một con xem sao."
"Ê!" Đường Điềm Điềm vội kéo tay cậu ta lại: "Bắt nó làm gì? Dơi đâu có nằm trong danh sách sinh vật cần thu thập đâu."
"Tặng bạn gái." Vương Liệt đã lao vọt đi rồi, vừa liếc quanh tìm thời cơ ra tay vừa cười hì hì,"Mấy cô gái dạo này không phải mê nuôi mấy thứ này lắm à?"
Cậu ta từng nghe ông chủ tiệm truyện tranh bảo, dạo này cuốn hot nhất trên tạp chí thiếu nữ là Cẩm nang nuôi dưỡng ma cà rồng.
Đường Điềm Điềm: "???"
"Bạn gái hả?" Vân Khởi Minh bỗng phát hiện được điều đáng chú ý, giọng đầy ngờ vực: "Cậu có bạn gái á?"
Vương Liệt gãi đầu, trong bóng tối không thấy được vẻ mặt ngượng ngùng: "Chưa có, nhưng phải lo trước chứ nhỉ."
Đường Điềm Điềm tuy không phải kiểu luôn cập nhật xu hướng, nhưng cũng không đến mức lạc hậu. Cô ấy chưa từng nghe qua chuyện nuôi dơi đang là mốt, trong lòng bắt đầu nghi ngờ cái gọi là "mấy cô gái đều thích" mà Vương Liệt nói.
Sau khi tra rõ ngọn ngành, cô ấy im lặng.
Liệu có khả năng... đó chỉ là một bộ truyện ngôn tình kỳ ảo? Và dơi với ma cà rồng mỹ nam thì nhìn kiểu gì cũng không giống nhau cho lắm.
"Ở đây có một con kỳ giông hang." Giọng của Tống Thời Tam vọng lại từ phía trong, kéo đám người vừa trôi tuột theo mớ suy nghĩ lan man trở về thực tại."Đưa cho tôi một bình sinh thái."
Bình sinh thái là dụng cụ chuyên dùng để thu thập sinh vật ngoài tự nhiên, thường do chuyên viên thăm dò mang theo. Đường Điềm Điềm nhét mấy cái trong ba lô, Vương Liệt cũng giúp cô ấy xách một ít.
Cả nhóm nhanh chóng kéo tới bên cạnh Tống Thời Tam. Cô đang ngồi xổm cạnh một khối đá, không dám tới quá gần, hiển nhiên là sợ làm sinh vật kia hoảng sợ.
Đó là một con kỳ giông hang dài khoảng nửa cánh tay, toàn thân trắng toát, hình dạng không khác mấy so với kỳ giông thường, chỉ là do sống trong hang nên mắt đã thoái hóa, trông như bị phủ một lớp màng trắng.
Kỳ giông hang là động vật lưỡng cư, không có khả năng tấn công, chuyển hóa chất cực chậm nên sống rất nhàn. Mỗi ngày nó chỉ hoạt động khoảng năm phút, nhưng lại có thể không ăn gì suốt... mười năm! Tuổi thọ thậm chí vượt quá cả trăm năm.
Giống như đa phần các loài sống trong hang tối, thị giác thoái hóa khiến các giác quan khác trở nên nhạy bén, giúp chúng cảm nhận được nguy hiểm từ rất sớm để kịp chạy thoát.
Một sinh vật vừa không nguy hiểm, vừa dễ nuôi mà lại khó bắt, đúng là mục tiêu lý tưởng cho bài tập thu thập sinh học.
"Để tớ." Đường Điềm Điềm có nhiều kinh nghiệm hơn, tay nghề cũng chuyên nghiệp. Cô ấy lấy ra bình sinh thái, cẩn thận tiếp cận khối đá.
Đúng lúc đó, phía sau bỗng vang lên một tiếng hô trầm thấp.
"Phong Lao!"
Một luồng khí lưu vô hình lập tức cuốn lấy con kỳ giông, nó chỉ giãy nhẹ vài cái khi vừa bị khóa lại, sau đó thì... thôi, lười giãy nữa.
"Thấy chưa, thế là xong, đâu cần lằng nhằng vậy." Giọng Vân Khởi Minh đầy đắc ý, ngón tay xoay xoay một luồng gió nhỏ.
Chiêu Phong Lao này nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực ra đòi hỏi độ chính xác cực cao trong việc kiểm soát nguyên tố.
Người thường cứ tưởng chiêu nào càng hoành tráng thì càng mạnh, nhưng thật ra tạo ra trận cuồng phong cuốn phăng mọi thứ chỉ cần mạnh tay dồn năng lượng là xong. Còn để khóa chặt mục tiêu bằng làn gió mềm dẻo mà bền bỉ như thế này, mới là trình độ điều khiển nguyên tố đỉnh cao.
"Woa, đúng là cộng hưởng hệ phong, chất như nước cất!" Vương Liệt xuýt xoa khen ngợi.
"..." Đường Điềm Điềm lúc này vẫn đang trong tư thế lưng còng bò sát mặt đất, bỗng chốc thấy mình thật... quê.
Thật ra câu của Vương Liệt chưa chuẩn. Phong cách ưu nhã kia không phải nhờ hệ phong, mà là do tinh thần lực cấp A+.
Vân Khởi Minh cũng là cộng hưởng hệ phong, giống cô ấy. Nhưng riêng kỹ năng Phong Lao này, cô ấy làm không được.
Đường Điềm Điềm bực bội đứng dậy, hậm hực bước tới, thô lỗ nhét con kỳ giông bị khóa gió vào bình sinh thái.
Vương Liệt nhìn chiêu Phong Lao mà ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ. Tạm chưa bàn đến việc cậu ta có tinh thần lực đủ cao để dùng chiêu này hay không, mà cậu ta là hệ hỏa – lại còn chỉ cộng hưởng duy nhất một loại. Cho dù có dùng được Hỏa Lao thì cũng chỉ tổ thiêu cháy luôn con mồi thôi.
Cậu ta lập tức dính lấy Vân Khởi Minh, mặt mày nịnh nọt: "Anh em à, tài thế này thì tiện tay bắt giùm tớ con dơi nhé?"
Lũ dơi trong hang phản ứng quá nhạy, cậu ta vồ mấy lần toàn hụt, đến một cọng lông cũng chưa sờ được.
Vân Khởi Minh ngẩng đầu, thử tái hiện chiêu Phong Lao như với kỳ giông ban nãy, nhưng... vẫn bắt hụt.