Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu
Vĩnh Hằng Chỉ Châm09-03-2026 10:04:27
Nhìn đám học trò bên dưới cứ ngó trước ngó sau, mắt thì dán ra ngoài cửa sổ, Hà Du dứt khoát cho nghỉ tiết. Dù sao một nhà thám hiểm khoáng vật hàng đầu, lại thêm một Tầm Dã nặng ký đi kèm, có muốn không tò mò cũng khó.
Bản thân cô ấy thì chẳng hứng thú gì. Suy nghĩ một lúc, Hà Du quyết định đến phòng thí nghiệm ngồi vẽ bản vẽ.
Gần chiều tà, cô ấy mới từ phòng thí nghiệm bước ra, không ngờ lại bắt gặp một gương mặt chẳng hề mong đợi xuất hiện, ngay tại hành lang phía trước.
Người kia tóc dài uốn xoăn bồng bềnh, dáng đi uyển chuyển yêu kiều, mang theo vẻ quyến rũ sắc sảo đặc trưng của một "chị đại" thành đạt. Từng cử chỉ, từng cái liếc mắt đều phảng phất sự tự tin và mị lực.
Hà Du kéo thấp vành mũ, nhưng vẫn lạnh nhạt gọi tên:
"Vân Khởi Hạc."
"Chà, biết tớ về mà không ra chào hỏi một câu, tớ phải mất bao công mới lục được cái xó xỉnh cậu đang trốn đây đấy."
Vân Khởi Hạc vuốt tóc, ngạo nghễ chắn ngang lối đi.
"Sao nào, mấy năm không gặp, cậu giờ thành ra thế này à..."
Ánh mắt cô ta liếc từ đầu tới chân Hà Du, ánh nhìn như quét qua món hàng giảm giá, cuối cùng nhếch mép bật cười khinh:
"Nhếch nhác thật đấy."
Hà Du lặng lẽ nhìn người phụ nữ trước mặt. Hơn mười năm trước, họ từng vào sinh ra tử cùng nhau ngoài chiến trường.
Khi ấy Vân Khởi Hạc còn là một cô nhóc nhỏ hơn cô ấy vài tuổi, tính tình rụt rè cổ hủ, ra trận lúc nào cũng nấp sau lưng Hà Du, run như cầy sấy.
Sau khi Hà Du phát bệnh và rút khỏi tiền tuyến, nghe nói Vân Khởi Hạc cũng vì ám ảnh với chiến trường và chứng khoáng dị ứng mà nộp đơn giải ngũ, rồi xoay sang học ngành khoáng chất, một trong những chuyên ngành hot nhất lúc bấy giờ.
Tuy cùng ở Học viện Quân sự Liên bang số Một, nhưng hai người từ đó về sau không còn qua lại.
"Chúc mừng nhé, giờ là thám hiểm gia hàng đầu của Liên bang rồi."
Hà Du giọng nhàn nhạt,"Cậu đúng là có thiên phú về khoáng chất, hơn là đánh trận."
Vân Khởi Hạc nghiến khẽ một hàm răng trắng bóng, cười nhạt châm chọc:
"Phải ha, ai mà nghĩ nổi cái đứa từng sợ run lập cập đứng bét bảng năm xưa, giờ lại nổi như cồn ở Liên bang."
"Còn cái người 'giả trai' mặt dày năm ấy, chỉ vì một cái huân chương mà tưởng mình là trời, thì giờ bị đày đến cái xó xỉnh không ai thèm đoái hoài, sống như cái bóng, ai gặp cũng khinh thường."
Cô ta bật cười khinh khỉnh:
"Cậu có biết nãy giờ tớ đi ngang trường, nghe thiên hạ nói gì về cậu không?"
'Thiên hạ' là ai, Hà Du chẳng buồn hỏi, cô ấy dứt khoát đổi đề tài:
"Tầm Dã vì sao lại đi hộ tống cậu?"
"Còn phải hỏi, là vì giờ tớ khác xưa rồi!"
Vân Khởi Hạc ngẩng cao đầu, cười đến là kiêu hãnh.
Tầm Dã, cái tên đó ai trong Liên bang mà không biết. Một con người chỉ làm việc theo tâm trạng, ngay cả Tổng Chỉ Huy tối cao cũng chẳng sai khiến nổi. Những nhiệm vụ được giao cho anh đều là hàng top đầu, nguy hiểm nhất, không bao giờ là mấy chuyện vặt vãnh kiểu "hộ tống cựu sinh viên về trường".
Kể cả có là mẹ của Tổng Chỉ Huy cũng đừng mơ!
"..."
Hà Du không nói thêm lời nào, chỉ nghiêng người bước vòng qua Vân Khởi Hạc, không thèm bố thí lấy một ánh mắt dư thừa.
"Ê!"
Bị ngó lơ trắng trợn như vậy, Vân Khởi Hạc sốt ruột thật sự, siết chặt nắm tay gọi với theo:
"Lần này tớ nhận nhiệm vụ, tiện đường mới ghé xem cậu một chút thôi!"
Hà Du hơi khựng lại một nhịp, nhưng chân vẫn không dừng bước.
"Liên bang vừa phát hiện một hành tinh hoang sơ, tạm thời xếp loại là Nguy hiểm cấp cao, cấp một. Nghe nói bên trong có tinh thạch nguyên tố với độ tinh khiết vượt quá 96%."
Ở Liên bang, những hành tinh hoang được chia thành năm cấp độ nguy hiểm: Thường, Nhẹ, Trung bình, Nghiêm trọng, và Cao.
Riêng cấp "Cao" còn được phân tiếp thành ba bậc nhỏ tùy vào mức độ thăm dò được.
Mà "Cấp cao – cấp một" nghĩa là... toàn bộ thông tin về hành tinh đó, Liên bang chỉ nắm được dưới 1%, thuộc loại nhiệm vụ thám hiểm nguy hiểm nhất hiện có.
Chuyến này quá mức liều lĩnh, gần như chẳng ai trong giới thám hiểm dám nhận. Vậy mà lại là Vân Khởi Hạc chủ động xin đi.
Cô ta chăm chú nhìn theo bóng lưng Hà Du, hồi hộp chờ đợi.
Cuối cùng, quả nhiên Hà Du dừng lại, nhưng chỉ ném lại một câu hờ hững:
"Bảo trọng."
"..."
Vân Khởi Hạc cụp mắt xuống, biết cuộc trò chuyện này đến đây là hết. Cô ta không níu kéo nữa, chỉ khe khẽ mở lời:
"Là tớ nhờ Tầm Dã đi cùng đấy... Tớ sợ chuyến này đi rồi, sẽ chẳng có cơ hội quay về nữa."
Ánh mắt cô ta dõi theo cái bóng in dài của Hà Du trong vệt nắng hoàng hôn cuối ngày, chẳng rõ trong đôi con ngươi ấy là oán trách... hay là tiếc nuối.
"Cậu chẳng phải từng nói... muốn được đấu một chiêu với Chiến Thần à?"
Câu nói cuối cùng ấy thật nhẹ, nhẹ đến mức như một cơn gió thoảng, tan luôn vào ánh chiều muộn sau lưng người.