Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu
Vĩnh Hằng Chỉ Châm09-03-2026 10:04:28
Dây móc chế tạo xong rồi, mà chi phí lại cao hơn tưởng tượng gấp mấy lần. Kim dẻo sau khi kéo dài ra thì diện tích phải phủ mạch tích hợp cũng tăng theo cấp số nhân. Đến lúc Tống Thời Tam định thần lại thì... tài khoản ngân hàng của nàng đã gần như chạm đáy.
Tống Thời Tam cũng chẳng còn hơi sức đâu mà đi cải tiến hình dạng của cái vòi sen nữa, lo xong mạch tích hợp thì dùng chút nguyên vật liệu còn sót lại để gắn thêm móc vuốt vào đầu vòi sen và cuối ống nước. Thế là một chiếc dây móc hình dạng kỳ lạ chính thức ra đời.
Nhìn cái số dư tài khoản chỉ còn lác đác mấy đồng lẻ, Tống Thời Tam chỉ biết thở dài:
"Đắt thật đấy... hơn mười ngàn tinh tệ bay vèo như nước xả khi tắm, mới nháy mắt đã trôi tuột xuống cống."
Cô lôi ra miếng vải lần trước từng dùng để che nửa khuôn mặt, gom góp chỗ tiền còn sót lại mua tạm một chiếc vé vào cổng, rồi tất tả lao về phía chợ đen ngầm.
Chợ đen ngầm rộng cực kỳ, lối vào lại đặt ngay trong một quán bar phong cách rock kim loại nặng. Dưới ánh đèn neon rực rỡ, phối cùng nội thất nền xanh lam lạnh toát và không gian trống trải, khiến cả nơi tràn ngập cảm giác mê hoặc kiểu cyberpunk.
Tống Thời Tam chẳng thích cái kiểu biểu diễn "căng não giật tim" như này, lần nào tới đây cũng phải bịt tai trước. Sau khi quẹt thẻ căn cước ở quầy lễ tân, một cậu pha chế dẫn cô tới thang máy đi xuống võ đài ngầm.
Phải chờ thang máy thêm một lúc, Tống Thời Tam tranh thủ liếc nhìn hồ sơ cá nhân vừa đồng bộ xong trên kính não và phát hiện có chút thay đổi:
[Tên: Tiểu Tống thu mua phế liệu.
Điểm hiện tại: 1000.
Xếp hạng hiện tại: L1.
Tỷ lệ thắng lịch sử: 100%. ]
Sau khi giao đấu chính thức một trận, biệt danh sử dụng sẽ được hệ thống tự động khóa cố định, và thẻ căn cước cũng sẽ không còn hiển thị tên thật đã bị ẩn nữa.
Một điểm khác nữa là điểm tích lũy và thứ hạng của cô cũng đã thay đổi.
Tống Thời Tam nhấn nhấn quanh khu hiển thị thông tin trên thẻ căn cước, cố tìm hiểu quy tắc tích điểm, nhưng chẳng thấy lấy một dòng hướng dẫn nào.
Cậu pha chế trông đã quá quen với kiểu "gà mờ lần đầu vào nghề" như Tống Thời Tam, liếc mắt một cái đã đoán ra cô đang loay hoay điều gì, bèn chủ động giải thích:
"Đấu trường chợ đen có tổng cộng 6 cấp, từ L0 đến L5. Người mới nào cũng khởi điểm từ L0. Trước khi lên tới L3, mỗi trận thắng được cộng 10 điểm, thua thì bị trừ tương ứng."
"Muốn tăng hạng thì phải tích lũy điểm. Ví dụ từ L0 lên L1 cần đúng 1000 điểm, tức là phải thắng tròn 100 trận mới đủ. Càng lên cao thì yêu cầu điểm càng nhiều, nhưng bù lại, tiền thưởng mỗi trận cũng béo bở hơn. Muốn biết kỹ hơn thì lên diễn đàn tìm bài hướng dẫn phân cấp là rõ ngay."
Nghe lời cậu ta, Tống Thời Tam mò vào mục bài viết nổi bật của diễn đàn, quả nhiên tìm được thông tin cần thiết:
L0 → L1: cần 1000 điểm – mỗi trận thắng nhận 2000 tinh tệ.
L1 → L2: cần 2000 điểm – mỗi trận 5000 tinh tệ.
L2 → L3: cần tận 5000 điểm – mỗi trận thắng nhận 10. 000 tinh tệ.
Nói cách khác, muốn lên L3 thì phải thắng tám trăm trận không trượt phát nào!
Tống Thời Tam liếc nhìn thông tin của mình – hạng L1, nhưng cô nhớ rõ ràng mình mới thắng đúng một trận.
Cạch! Thang máy mở cửa.
Cậu pha chế bước vào cùng cô, thuận tay ấn tầng, rồi tiếp tục lên tiếng...
"Nhưng mấy trận trước chỉ tính là vòng loại, trận đấu thực sự chỉ bắt đầu khi cậu vào tới hạng L3 thôi. Đạt L3, cô mới đủ điều kiện tham gia Chiến Mùa Giải."
"Chiến Mùa Giải á?" Tống Thời Tam đang trong đầu tính toán lịch làm việc, suy nghĩ xem mỗi ngày phải đánh bao nhiêu trận mới đủ sống. Nghe vậy cô ngẩng đầu lên, hỏi ngay: "Thắng một trận được bao nhiêu tiền?"
Cậu pha chế liếc cô một cái: "Ba trăm nghìn."
Cái mức đó đã hoàn toàn vượt xa cái gọi là "kiếm sống" rồi! Tống Thời Tam âm thầm xé toạc cái bảng lịch trình mới nãy còn đang ghi chú chi tiết, liền hỏi tiếp: "Thế lên cao hơn nữa thì sao?"
"Lên nữa á? Lúc đó tiền bạc không còn là thứ để đo đếm nữa đâu." cậu pha chế ngẩng cao đầu, giọng điệu bắt đầu mang màu sắc kịch tính,"Đối thủ trong Chiến Mùa Giải sẽ được hệ thống AI tự động ghép, khác hoàn toàn với kiểu đối kháng trong đấu trường thường. Ở đây, số trận thắng liên tiếp mới là thứ quyết định thứ hạng."
"Mỗi năm chỉ có một mùa giải, top 64 người đứng đầu sẽ được thăng lên L4, còn người hạng nhất độc chiếm L5."
Cậu pha chế nhìn cô bằng ánh mắt kiểu "hiểu rồi chứ": "L4 là ngưỡng bước vào giới thượng lưu. Lúc đó không còn ai hỏi "bạn kiếm bao nhiêu", mà là giá trị bản thân của bạn đã vượt ngưỡng mười triệu tinh tệ rồi. Còn L5 thì... khỏi nói, đẳng cấp huyền thoại luôn!"
Tống Thời Tam gật đầu, hiểu rồi. Chỉ cần lên được L5, đời này khỏi cần lo đến tiền mua nguyên liệu chế tạo vũ khí nữa.
"Đến rồi." Thang máy dừng lại, cậu pha chế giơ tay làm động tác "xin mời" kèm theo một nụ cười tiêu chuẩn kiểu vừa học xong lớp đào tạo nghiệp vụ:
"Chúc may mắn."
Tống Thời Tam đi dạo một vòng trong khu vực đấu trường, chọn bừa một đối thủ nhìn khá "xịn xò" với nguyên bộ giáp bảo hộ đắt tiền, rồi bước vào buồng mô phỏng.
Trên màn hình sân đấu hiện dòng chữ sáng: [Tiểu Tống thu mua phế liệu VS Chàng trai lửa. ]
Bối cảnh trong buồng mô phỏng đấu trường là ngẫu nhiên. Lần này, hiện ra một cánh đồng cỏ rộng thênh thang. Tống Thời Tam vừa đăng nhập xong đã thấy đằng xa có một tên con trai đang nhảy nhót trái phải, hai nắm đấm đỏ rực không ngừng vung vẩy.
Trận đấu vẫn còn trong thời gian đếm ngược chuẩn bị, Tống Thời Tam quan sát một lúc mới hiểu, đối phương đang bắt chước kiểu khởi động của võ sĩ quyền anh. Thứ đỏ rực kia không phải bao tay... mà là lửa đang cháy bừng bừng.
Kết luận: Đối thủ là người hệ hỏa.