Chương 46: Đừng bắt dơi, sẽ xui đó!

Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu

Vĩnh Hằng Chỉ Châm 09-03-2026 10:04:26

"Con kỳ giông thì đến khoảng bốn tháng tuổi mắt mới thoái hóa. Còn dơi, từ lúc sinh ra đã mù rồi, lại là loài bay, nên cảm biến với luồng khí mạnh hơn rất nhiều. Muốn bắt được chúng thì phải dùng kỹ thuật khác." Đường Điềm Điềm giải thích,"Thật ra, mấy loài kiểu này dùng bẫy dụ sẽ hiệu quả hơn." "Dụ á?" Vương Liệt chợt nhớ lúc nãy Đường Điềm Điềm nói dơi sống bằng cách hút máu, bèn vội xua tay: "Thôi khỏi, đi tiếp đi." Trong cái hang toàn đá và thạch nhũ thế này, tìm đâu ra máu để dụ dơi? Chẳng lẽ cậu ta phải kéo áo, chìa bắp tay ra mời mọc nó tới hút? Đi thêm được một đoạn, Vương Liệt lại đứng khựng trước một phiến đá: "Ê, mấy người nói xem, dơi có ăn muỗi không?" Dưới chân cậu ta, trên một mảng đá vôi, đang đậu một con muỗi to bằng... nắm tay trẻ con. Loài muỗi này cũng sống bằng cách hút máu, trong bụng chắc còn chút máu dự trữ. Nếu là dơi, chắc cậu ta sẽ chọn ăn muỗi luôn cho khỏe, khỏi cần bay đi hút trực tiếp. "Muỗi gì mà bự dữ." Vương Liệt vừa nói, vừa vươn tay định bắt lấy con muỗi kia. Không nhịn được cười, Đường Điềm Điềm liếc nhìn về phía Vương Liệt, vừa nhìn rõ mảnh đá vôi dưới chân cậu ta thì sắc mặt cô ấy lập tức nghiêm lại: "Đừng động đậy!" "Gì cơ?" Vương Liệt còn chưa kịp hỏi hết câu, thì vết xước mới toanh trên tay đã nói lên tất cả. Mảng đá vôi kia đột nhiên co lại dữ dội như những cánh lá xếp chồng, con muỗi to tướng lập tức bị cuốn vào bụng nó. Đồng thời, vô số lưỡi gió sắc bén cũng quét về phía Vương Liệt. May mà cậu ta mặc bộ đồ chiến đấu chống đạn dày cộp. Loại đồ này được thiết kế để chịu được sát thương cấp C+, nên những lưỡi gió kia chỉ để lại vài vết xước sâu trên bề mặt mà thôi. "Trời má! Cái giống quái gì vậy?!" Vương Liệt hoảng hốt lùi lại. "Là địa y cánh vảy, một loại dị chủng thực vật, dị hóa theo hướng côn trùng cánh vảy." Đường Điềm Điềm từ tốn giải thích,"Cậu tưởng nó là đá vôi à? Nhìn kỹ đi, thực ra nó chỉ phủ một lớp vảy xám, bản chất là thực vật." Mọi người tò mò vây quanh, đến gần nhìn kỹ mới thấy mảng "đá" kia đúng là địa y, chỉ khác là lá của nó màu xám xịt, phủ đầy vảy cứng. Quan sát kỹ hơn còn thấy viền lá mọc đầy móc ngược sắc nhọn, có chỗ thậm chí còn biến thành gai nhọn hẳn hoi. "Nó ngụy trang như đá mặt đất, rồi phát ra mùi thơm để dụ con mồi tới gần. Khi có sinh vật chạm vào, lá nó sẽ co lại, tạo ra gió sắc cắt chết côn trùng nhỏ. Con muỗi vừa nãy là ví dụ sống động đấy. Nhưng vì bọn mình có đội mũ chiến đấu nên chẳng ngửi thấy mùi gì cả." Đường Điềm Điềm tiếp tục: "Loại địa y này còn có đặc điểm là có thể phản lại một phần đòn tấn công lên bề mặt lá." "Phản đòn á?" Tống Thời Tam nhướn mày đầy hứng thú. "Ừ, ví dụ cậu chém một nhát vào lá nó, nó sẽ phản lại một phần lực cho cậu. Cả tấn công bằng nguyên tố cũng vậy. Rất đặc biệt." Cô ấy chỉ vào một phần địa y có màu xám đậm hơn hẳn,"Chỗ này là phần đã khô héo. Dù khô rồi, nó vẫn còn khả năng phản đòn." Tống Thời Tam nhìn theo hướng cô ấy chỉ, đôi mắt sáng rỡ như vừa thấy bảo vật. Không nói hai lời, cô rút thanh ngang đao ra, bắt đầu đào phần địa y khô ấy. Đường Điềm Điềm hoảng hồn: "Ơ, cậu làm gì thế? Cái này đâu có trong danh sách thu thập nhiệm vụ đâu!" Sắc mặt cô ấy bỗng trở nên kỳ quặc: "... Cậu cũng tính tặng bạn gái à? Hay bạn trai?" Tống Thời Tam dùng đao cẩn thận tránh mép lá, từ gốc địa y mà moi ra từng mảng một. Có chạm phải phần phản lực thì cô cũng né rất thuần thục. Một lúc sau, cô gom được cả mảng lớn địa y khô, thỏa mãn cất vào ba lô sau lưng rồi mới thong thả đáp lời: "Hả? Bạn trai, bạn gái gì cơ?" Cô ngơ ngác,"Cái này phản đòn tốt thế, tớ lấy về làm nguyên liệu chế tạo vũ khí." Đường Điềm Điềm: "..." Tống Thời Tam đảo mắt quanh động: "Đi tiếp thôi, tớ nhớ là tằm lược bạch động cũng sống trong môi trường như động nguyên. Có khi còn phải đi sâu thêm chút nữa." Nhìn quanh chẳng thấy thêm cái địa y khô nào, cô đành tiếc nuối thu lại ánh mắt say mê. Ở lại lâu hơn tí nữa chắc cô sẽ lén giết hết đám địa y ở đây cho héo quách, nhưng vậy thì lại bị coi là phá hoại sinh thái mất rồi. Tằm lược bạch động cũng là mục tiêu thu thập lần này – một loại sinh vật sống trên cạn, toàn thân trắng muốt, mỗi đoạn cơ thể là một chiếc "chân" hình trụ, trông dẻo dai nhưng thật ra đầu chân mọc đầy móc nhọn. Nhờ đó mà nó bám rất chắc lên bề mặt sinh vật ký sinh. Loại này không có tính công kích nhưng rất giỏi trốn, lại thường ký sinh trên sinh vật khác, nên cũng không dễ bắt. Động đá vôi khá rộng, địa hình thoáng nên nhóm không còn xếp hàng nối đuôi nữa. Vương Liệt nhảy nhót đi đầu, hết sờ đông lại ngó tây, tràn trề tò mò với mọi thứ. Đường Điềm Điềm đúng chuẩn sách giáo khoa sống, vừa đánh dấu các ngã rẽ dọc đường, vừa trả lời mọi câu hỏi "trời ơi đất hỡi" của Vương Liệt. Đèn pin soi tới đâu, cô ấy giảng giải tới đó, khiến người khác phục sát đất. "Ê, Điềm Điềm, dơi hang động biết nhả tơ không?" Đi tới một lối rẽ nhỏ, Vương Liệt đột nhiên dừng lại, tay cầm một con dơi không biết tóm kiểu gì, vẻ mặt đầy nghi hoặc. "Nhả tơ á?" "Ừ, chỗ mông nó này." Vương Liệt xoay người, nhờ ánh sáng yếu từ mũ chiến đấu mới thấy được. Cậu ta vừa rứt một sợi tơ dính từ tay ra, nhăn nhó: "Xời, dính ghê." "Không đâu, dơi thì... thường là..." Đường Điềm Điềm vừa nói được nửa câu thì sắc mặt bỗng biến đổi, lùi hẳn hai bước, ra sức nháy mắt cảnh báo Vương Liệt. Tống Thời Tam và Vân Khởi Minh cũng lập tức dừng lại, nghiêm túc đứng thành thế phòng thủ hai bên Đường Điềm Điềm. Thấy ba người kia đột nhiên "đóng băng" nghiêm trọng, Vương Liệt dù có chậm tiêu đến đâu cũng ngộ ra là... có chuyện không lành. "Không phải chứ..." Cậu ta khẽ rên rỉ, âm thầm gọi ra nguyên tố lửa nhưng rồi chợt nhận ra, tay chân mình tự lúc nào đã dính chặt, như thể bị keo quái quỷ nào đó trói lại, nặng trịch khó nhúc nhích. Bị linh cảm thúc đẩy, Vương Liệt không nhịn được, chậm rãi quay đầu lại phía sau...