Chương 44: Có chuyện gì mà khiến Tầm Dã nghiêm túc đến vậy
Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu
Vĩnh Hằng Chỉ Châm09-03-2026 10:04:26
Trên võ đài đó, có một người... dùng vũ khí.
Và cô đã thắng.
Tầm Dã vốn chẳng hứng thú gì với mấy cái diễn đàn như thế này, nhưng vì chợ đen bảo mật danh tính quá tốt, mấy tuyển thủ vừa rời sàn đấu là mất dạng, nên anh đành theo phong trào lên diễn đàn lượn lờ hóng tin.
Nickname trên diễn đàn là tên ngẫu nhiên, Tầm Dã cũng không bận tâm lắm, lười đến mức chẳng buồn nhìn kỹ.
Mấy hôm trước anh có đăng một bài thu mua bản thiết kế vũ khí, không chỉ vì tò mò với món vũ khí hình... vòi hoa sen kia, mà chủ yếu là muốn gây chú ý với cái nick "Tiểu Tống thu mua phế liệu".
Bài viết lúc đầu khá hot, nhưng sau lại bị mấy bài thảo luận việc "Tiểu Tống thu mua phế liệu" thăng cấp lên L2 đè bẹp độ nổi.
Cô lại thắng nữa rồi, vẫn là dùng cái "vòi hoa sen" đó.
Một tiếng "tít" vang lên, góc phải màn hình sáng lên thông báo tin nhắn riêng, hệ thống hiển thị người gửi chính là từ bài thu mua hôm trước.
Tầm Dã lập tức nhấn mở, gần như ngay tức khắc gõ ra tin nhắn:
[Thượng Mạng Cao Thủ]: Chào bạn.
Đối phương chẳng buồn chào lại, ném thẳng một cái link qua.
Tầm Dã trong lòng đã mơ hồ có cảm giác chẳng lành, nhưng vẫn ôm hy vọng mong manh mà nhấn vào.
Trang web nhảy ra, đập vào mắt là dòng tiêu đề to đùng, viền vàng, chữ đen:
[Hoa sen y học trị liệu kim loại dẻo công nghệ mới, phục hồi tổn thương tinh thần lực, thúc đẩy tái sinh tinh thần lực, hỗ trợ điều trị chứng khoáng hóa tinh thần! Có mã thiết bị y tế chính quy! Hàng giả đền mười! Bảo hành mười năm!]
"..."
Ánh mắt Tầm Dã trầm xuống, mặt không cảm xúc kéo nick kia vào danh sách đen, sau đó dứt khoát tắt màn hình quang não.
Quảng cáo kiểu này, tính cả cái vừa rồi, đã là cái thứ... hai trăm ba mươi bảy rồi đấy.
Tàu vũ trụ hạ cánh an toàn xuống Hoang Tinh K9.
Chỉ nhìn cái mã số thôi cũng đủ biết hành tinh này nguy hiểm đến cỡ nào. Ngoài Tầm Dã, phía cấp cao Liên bang còn cử thêm một chuyên viên y tế chiến trường và một nhân viên trinh sát tình báo đi cùng.
Vân Khởi Hạc đã thay xong bộ đồ tác chiến, bước theo sau Tầm Dã rời khỏi khoang tàu. Mũ chiến đấu có phần mặt trước làm bằng kính trong suốt, có thể nhìn rõ gương mặt nhau, chỉ có nhân viên tình báo là đội loại mũ kính phản quang một chiều, gương mặt hoàn toàn ẩn trong lớp kính tối, chẳng thấy rõ nét nào.
Dù không thấy mặt, nhưng nhìn ngôn ngữ cơ thể, Vân Khởi Hạc vẫn cảm nhận được sự nhiệt tình, thậm chí là quá mức nhiệt tình của nhân viên trinh sát kia.
Cô ta nhếch môi cười nhẹ, mặt ngoài vẫn dịu dàng lịch thiệp, nhưng trong lòng thì đang điên cuồng chửi thầm mấy lão già ở cấp trên không biết xấu hổ kia hàng trăm lần.
Hành tinh này đang phát ra dao động nguyên tố cực lớn, mức độ ấy không chỉ có nghĩa là dị chủng sẽ cực kỳ hung hãn, mà còn chứng tỏ khả năng rất cao có sự tồn tại của nguyên thạch tinh khiết cấp cao.
Mà nguyên thạch tinh khiết, là bảo vật khiến bất kỳ ai trong Liên bang cũng phải thèm nhỏ dãi.
Vậy cái vị "trinh sát tình báo" này, đến là để do thám hành tinh này, hay là giám sát cô ta, còn chưa rõ.
Cả nhóm tiến về phía có dao động nguyên tố mạnh nhất, Tầm Dã vẫn trầm mặc dẫn đầu. Dáng vẻ cũng không khác thường ngày là mấy, nhưng không hiểu sao vẫn toát ra áp lực khiến người ta nghẹt thở.
Vân Khởi Hạc nhìn anh, không biết có phải ảo giác không, cứ cảm thấy sau khi anh xem xong gì đó trong quang não, tâm trạng liền xấu đi hẳn.
Y tế viên là kiểu ít nói, còn trinh sát tình báo thì ngoài mấy câu lả lơi với cô ta lúc vừa xuống tàu thì cũng câm như hến. Cả nhóm cứ thế mà tiến bước trong im lặng, chỉ có Vân Khởi Hạc thỉnh thoảng lên tiếng ghi chú địa hình hoặc nhắc nhở lấy mẫu.
Không khí yên ắng đến mức đông cứng. Cô ta bắt đầu thấy bí bách, đành chủ động mở lời:
"Em trai tôi cũng học ở Học viện Quân sự Liên bang số Một là trường tôi từng học đấy. Hôm trước còn nhờ anh tiện đường đưa tôi qua. Nó hâm mộ anh lắm."
"Ừ." Tầm Dã đáp một tiếng, nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.
"À, còn có một người đồng đội cũ của tôi tên là Hà Du, hồi trước từng được anh cứu nữa cơ, không biết anh còn nhớ không." Vân Khởi Hạc ráng duy trì nụ cười, gắng gượng tiếp chuyện."Cô ấy có tinh thần lực cấp S, lúc trước cứ nằng nặc đòi được tỷ thí với anh một lần. Nhưng sau này bị chứng khoáng hóa tinh thần, phải giải ngũ. Giờ đang làm giảng viên ngành khoa học vũ khí."
"Khoa học vũ khí?"
"Ừ, nghe nói chỉ có Học viện Quân sự Liên bang số Một mới có chuyên ngành này. Dù sao thì mấy nhà thiết kế vũ khí trong Liên bang thường giấu nghề, giáo viên trường học cũng khó tuyển, toàn kiểu tự mò mẫm thôi."
Thấy Tầm Dã cuối cùng cũng chịu đáp lại, Vân Khởi Hạc hí hửng gật đầu lia lịa, mong anh sẽ tiếp lời thêm chút nữa.
"..."
Đợi mãi không thấy anh nói thêm gì, cô ta đành tiếp tục chống cằm cào chủ đề:
"Em trai tôi cũng chọn lớp thăm dò nữa, ngày mai là buổi học ngoại khóa đầu tiên của tụi nó, hình như cũng sắp lên đường rồi."
Lần này thì Tầm Dã im lặng hoàn toàn.
Vân Khởi Hạc lặng lẽ siết nắm đấm, không nói nổi nữa rồi.
Cái cục băng này! So với hồi cô ta còn là thiếu nữ rụt rè thì càng ngày càng ít nói, càng khó giao tiếp hơn! Cô ta đã sớm biết tên này không dễ chơi mà!
Ai thích tán gẫu thì cứ việc! Cô ta xin kiếu!
Vân Khởi Hạc tức tối quay đầu, sải bước nhanh hơn, chỉ mong sớm đến nơi xong việc rồi rút lẹ.
Hoang Tinh K9 vì nồng độ nguyên tố quá cao, địa hình trên hành tinh cũng dị thường và đầy mâu thuẫn.
Các khối cầu điện từ tồn tại khắp nơi, có thể hút mọi vật thể bay ngang. Gió đối lưu mạnh đến mức tạo thành các đảo bay lơ lửng trên không trung. Môi trường khắc nghiệt thế mà vẫn có sinh vật sinh tồn, thật sự khiến người ta há hốc mồm.
Cả nhóm vừa đi vừa ghi nhận những dị chủng mới phát hiện, tiến độ bị chậm lại khá nhiều. Cuối cùng, sau một hồi lâu, họ mới đến được nơi phát ra dao động nguyên tố mạnh nhất, nguồn lõi.
Cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều sững sờ.
Lửa và băng không còn là hai thế lực đối lập, mà đã hòa quyện vào nhau.
Cả bọn đang đứng trên một vùng băng tuyết mênh mông không thấy điểm cuối. Một ngọn núi băng khổng lồ vươn cao như xuyên qua trời xanh, trong suốt như pha lê, toát ra hàn khí khiến người ta dựng tóc gáy.
Giữa lớp băng tinh khiết ấy, những vết nứt đỏ rực như mạch máu đang chảy hiện ra nổi bật. Đó là dòng dung nham đang cuồn cuộn chảy trong lòng băng sơn.
Mọi người đều lặng đi một lúc.
Hồi lâu sau, Vân Khởi Hạc mới hoàn hồn từ cảnh tượng hùng vĩ khiến tâm trí run rẩy kia. Cô ta chỉ về một khe hở tự nhiên nơi vách núi không xa, vẻ mặt nghiêm túc hẳn, nét quyến rũ thường thấy biến mất, thay vào đó là phong thái nghiêm cẩn từng quen thuộc nơi chiến trường.
"Đến rồi. Chúng ta xuống từ đây."