Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu
Vĩnh Hằng Chỉ Châm09-03-2026 10:04:28
Địa hình ở đây thì trống trải, không có chỗ nào để móc dây làm điểm tựa, nhưng mà không sao cả, không có điểm tựa thì tự tạo ra một cái là được chứ gì!
Cô phẩy tay một cái, nhẹ như quăng một viên sỏi nhỏ.
"Pặc!" Một tiếng, Chàng trai lửa còn chưa kịp định thần thì đã thấy trên vai mình bị móc vào một cái... ống nước trông dị hợm.
Đầu ống có gắn hàng đống móc ngược siêu bén, cắm thẳng vô da thịt, đã thế còn phủ lên một lớp kim văn ánh vàng cực kỳ xịn sò.
Chàng trai lửa mặt biến sắc. Anh ta nhận ra ngay đó là ống nước làm bằng kim loại dẻo đặc biệt, độ co giãn cực cao, muốn giật ra không phải chuyện đơn giản.
Vũ khí nguyên tố? Móc anh ta lại để làm gì? Không cho anh ta rút lui?
Anh ta vừa cắn răng chịu đau vừa khó hiểu tự hỏi, xong lại bật cười.
Ủa khoan? Anh ta vốn là đấu sĩ cận chiến, luyện quyền pháp đỉnh cao, cần gì phải kéo giãn khoảng cách?
Anh ta gồng mình dồn lực vào nắm đấm, mũi chân đạp mạnh một phát, khóe miệng nhếch lên đầy ngạo nghễ, lao về phía Tống Thời Tam như tên lửa đang rít gió.
Mà Tống Thời Tam vẫn đứng nguyên một chỗ, chẳng thèm né, chỉ nhẹ nhàng điều chỉnh đầu vòi hoa sen, quay thẳng về phía đối thủ rồi mở khóa nước.
"Ào—."
Một dòng nước mạnh như tia laser phóng thẳng vào người Chàng trai lửa đang phi tới như tên bắn.
Anh ta ngớ người ra, cả người từ trong ra ngoài bị tưới ướt sũng như mới chui từ ao lên, hai tay giơ giữa không trung mà chả biết làm gì nữa, khí thế hừng hực ban nãy cũng tắt ngúm, đám lửa xung quanh thì... bay màu luôn không còn sót lại chút nào.
Chàng trai lửa: "... ???"
Một chiêu 'tưới cây' chí mạng từ vị trí chị gái hệ Thủy... ai ngờ hiệu quả lại "mặn" tới vậy!
Đám đông đứng xem: "???"
"Cái... cái gì vậy?" Có người nghẹn họng hỏi, đến chính miệng mình cũng không dám tin,"... Vòi hoa sen?"
Không ai trả lời anh ta, không phải vì không muốn mà là do tất cả đều đang sốc đến á khẩu. Sống từng ấy năm, đúng là chưa từng thấy một cảnh tượng nào vừa lố bịch lại vừa rung động tâm can đến thế.
Chàng trai lửa đứng đơ tại chỗ, cột nước phóng ra có cường độ nguyên tố mạnh khủng khiếp, vượt xa cấp B mà anh ta đang sở hữu. Đừng nói là tạo lửa, đến một tia lửa con cũng không tụ được. Chưa kể thân thể còn bị dòng nước bắn cho đau điếng. ... Vũ khí nguyên tố có thể vượt ngưỡng cấp B thế này, thân phận đối phương chắc chắn không đơn giản.
Chàng trai lửa thấy lạnh buốt cả lòng.
May thay, hình như đối phương bắn không chuẩn lắm, phần lớn nước đều xối trúng giáp ngoài. Dù giáp cũng sắp chịu hết nổi, nhưng ít ra vẫn giúp cậu ta thở được đôi chút.
Nhận ra tình hình mình không mấy khả quan, chàng trai lửa tính đánh liều tận dụng điểm yếu về độ chính xác của đối thủ để thoát khỏi tầm bắn của cột nước. Vừa gồng người bật dậy, anh ta lập tức bị kéo giật trở lại bởi cơn đau nhói từ vai, dây móc vẫn còn đó.
Chàng trai lửa tức đến nghiến răng: Hóa ra là bày sẵn cái bẫy chờ anh ta ở đây hả?!
Anh ta cũng chẳng buồn chạy nữa, quay phắt lại định tung một cú đấm không lửa vào Tống Thời Tam, dù gì cũng giữ được chút thể diện.
Nhưng vừa chạy được hai bước, anh ta đã bị lực đẩy khủng khiếp từ cột nước ép cho không nhích nổi nửa bước.
Chàng trai lửa: "..."
Anh ta dở khóc dở cười, bèn chạy vòng quanh Tống Thời Tam, định dùng tốc độ né đòn.
Tống Thời Tam vẫn đứng yên như tượng, giơ nguyên cái vòi hoa sen trong tay bám sát theo anh ta từng bước, chẳng mấy chốc đã xối sạch đám lửa xung quanh.
Tốt rồi, đến lợi thế sân bãi cũng không còn.
Giáp trên người chàng trai lửa đã bắt đầu rạn nứt, từng giọt nước xối thẳng lên da thịt khiến anh ta nhăn mặt rên rỉ, chạy một lúc cũng đuối sức.
"Tôi xin nhận thua."
Chàng trai lửa mặt mày ủ rũ, nước hay nước mắt lẫn lộn trên gương mặt, tóc tai, quần áo đều dính bết sát vào người, nhìn chẳng khác nào... một con gà ướt sũng.
Màn hình sân đấu hiện lên kết quả: [Sân số 067: Tiểu Tống thu mua phế liệu vs Chàng trai lửa — Người thắng: Tiểu Tống thu mua phế liệu. ]
Tống Thời Tam lập tức tắt vòi, không hề có vẻ đắc ý hay châm chọc gì. Cô nhẹ nhàng nhảy vài bước đáp xuống trước mặt đối thủ.
Rút kinh nghiệm từ trận trước, cô lại không biết từ đâu lôi ra một chiếc áo choàng mỏng, phủ lên người chàng trai lửa, tỏ ra rất chuyên nghiệp trong việc chăm sóc... khách hàng tiềm năng.
"Xin lỗi nha," Tống Thời Tam chỉ vào bộ giáp đã tả tơi của cậu,"đừng để bị cảm nhé."
Giọng cô nhẹ nhàng như gió xuân, phối cùng gương mặt sắc sảo mà sáng sủa, khiến chàng trai lửa bất giác đỏ mặt, cuống cuồng lắc đầu.
Một bộ giáp thì có đáng là gì? Với mức sát thương ấy mà đánh trúng cơ thể thật, anh ta sợ là mình đã ngất luôn trong cabin mô phỏng rồi cũng nên.
Giải đấu chợ đen ngầm thì chiêu trò gì cũng có, vậy mà đối phương không chỉ xinh đẹp hiền lành mà còn rất có đạo đức nghề võ.
Nghĩ lại lúc đầu mình còn tính chơi trò bẩn, chàng trai lửa không khỏi hổ thẹn tự trách.
Thấy anh ta không có ý trách móc, Tống Thời Tam mới thở phào, đưa giao diện cá nhân trên quang não ra trước mặt anh ta, giọng vô cùng chân thành:
"Nếu cần bán lại, tôi thu mua. Giá cả hợp lý lắm."
Chàng trai lửa gật đầu lia lịa, ánh mắt nhìn Tống Thời Tam không khác gì đang ngắm... thiên thần giáng thế, cảm động muốn khóc mà lui khỏi sân đấu.
Vầng sáng trong cabin mô phỏng dần tắt, khung cảnh quay về màn hình chuẩn bị trận đấu tiếp theo.
Tống Thời Tam đang vội, thay vì mất công đi chọn sàn đấu mới, thà làm luôn đấu chủ để kiếm tiền nhanh.
Cô quay người, đối diện với chiếc camera vừa chuyển hướng đến, nở một nụ cười tiêu chuẩn vừa học từ cậu pha chế hôm trước:
"Người tiếp theo, xin mời lên."