Chương 43: Có chuyện gì mà khiến Tầm Dã nghiêm túc đến vậy

Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu

Vĩnh Hằng Chỉ Châm 09-03-2026 10:04:26

Hai ngày trước. Trên phi thuyền khởi hành đến hoang tinh K9. Vân Khởi Hạc bắt chéo chân ngồi tựa người vào ghế, thong thả chỉnh lại mái tóc xoăn sóng to qua mặt kính phản chiếu. Bộ váy bó sát với đường xẻ tà tinh tế làm nổi bật đôi chân dài trắng mịn như ngó sen, vừa quyến rũ lại chẳng hề phô trương, đúng chuẩn "thanh mà không nhạt, lịch mà chẳng lố". Con phi thuyền này là loại chuyên dụng cao cấp dành riêng cho đội khảo sát hàng đầu trực thuộc Liên bang, nội thất bên trong chẳng khác gì một khách sạn tiêu chuẩn sao, tiện nghi khỏi chê. Vân Khởi Hạc cùng tổ tác chiến đang ngồi ở khoang ngắm cảnh phía trước. Vòm trần và tường xung quanh đều làm bằng kính cường lực cao cấp, nhìn ra ngoài là thấy cả vũ trụ rộng lớn mênh mông, lãng mạn đến mức khiến người ta nghẹt thở. Cô ta nhấc ly rượu vang lên, đầu mũi giày cao gót khẽ gõ nhịp trên sàn, từng động tác đều toát lên một vẻ lười biếng nhưng đầy quyến rũ. Qua phản chiếu của chiếc ly dưới ánh đèn pha lê, cô ta liếc thấy một bóng người phía sau. Người đàn ông đó mặc chiến phục đen tuyền, kiểu phối màu "căng đét" thể hiện trạng thái sẵn sàng chiến đấu 24/7. Dù đang ở trong môi trường lãng mạn và sang trọng như thế này, anh vẫn ăn mặc chỉnh tề như vừa bước ra từ doanh trại. Thế nhưng, ngôn ngữ cơ thể của anh lại hoàn toàn trái ngược, lười biếng, uể oải, tựa như một con báo đang lim dim chờ vồ mồi. Bộ đồ bó sát làm nổi bật cơ thể săn chắc không tì vết, từng thớ cơ như giấu giếm một thứ sức mạnh sắp sửa bùng nổ. Đôi mắt lạnh lẽo, sống mũi cao thẳng, đường hàm sắc như dao, từng chi tiết đều khiến người đối diện chẳng dám nhìn lâu. Vân Khởi Hạc khẽ nhấp một ngụm rượu, lòng thầm lẩm bẩm chính là anh, Tầm Dã vũ khí sống mạnh nhất của Liên bang. Tính ra thì Tầm Dã cũng chỉ hơn em trai cô ta vài tuổi, hiện giờ chắc cũng mới ngoài hai mươi. Nhưng cái tên ấy, Vân Khởi Hạc đã nghe đến từ tận mười năm trước, khi cô ta còn là lính mới toe trên chiến trường. Tầm Dã từng là một đứa trẻ bị bọn buôn người bắt đi, tình cờ được quân đội giải cứu. Sau khi kiểm tra toàn diện, người ta phát hiện anh sở hữu năng lực tinh thần cấp SSS, mức hiếm gặp đến mức gần như truyền thuyết trong cả Liên tinh. Đã thế, anh còn có khả năng cộng hưởng với tất cả các loại nguyên tố. Sở hữu năng lực khủng như vậy, đến trẻ con cũng chẳng thể dễ dàng khống chế. Vậy mà thời điểm bị bắt, anh ta lại ngoan ngoãn đến kỳ lạ, y như một con búp bê không có cảm xúc. Quân đội lúc ấy vô cùng thắc mắc, tại sao Tầm Dã lại chịu để mặc bọn buôn người dắt đi như thế? Cho đến khi xảy ra sự kiện rúng động cả Liên bang, vụ mất kiểm soát ở Viện Nghiên cứu. Một dị chủng cực kỳ nguy hiểm đã trốn thoát, giết sạch các nhà nghiên cứu dọc đường, cuối cùng xông thẳng vào phòng quan sát, nơi Tầm Dã đang bị giam giữ. Khi đó anh chỉ mới tám tuổi. Và anh... đã giết nó. Dễ dàng như thể chỉ là đập chết một con muỗi. Từ ánh mắt lạnh lùng vô cảm ấy, quân đội cuối cùng cũng nhận ra, đối với anh, giết chóc quá đỗi dễ dàng. Thậm chí là... nhàm chán. Chừng nào người khác không đụng đến lợi ích cá nhân của anh, anh sẽ mãi mãi là một người ngoài cuộc vô cảm, đứng ngoài mọi sự. Không phải vì phục tùng. Cũng chẳng phải vì nghe lời. Mà là... sự thờ ơ, lạnh đến rợn người. Vân Khởi Hạc liếc nhìn Tầm Dã qua ly rượu, và chỉ một cái liếc mắt ấy đã bị anh bắt được. Cô ta luống cuống quay đi, không dám nhìn tiếp. Dù đã gặp anh không ít lần, dù biết rõ rằng người này chẳng bao giờ biểu lộ cảm xúc gì, cô ta vẫn không thể không rùng mình mỗi khi ánh mắt ấy quét qua, như thể bản thân đang đứng ngay mép vực, nhìn xuống một hố đen không đáy. Lần đầu tiên Vân Khởi Hạc gặp Tầm Dã là trên chiến trường. Khi đó, tổ của cô ta đang thực hiện nhiệm vụ cứu trợ dân thường. Trong hệ thống quyền lực của Liên tinh, có hai chính thể lớn: Liên bang và Đế quốc. Hai bên phân chia quyền quản lý các dải ngân hà khác nhau, nhưng vẫn dùng chung hệ thống đánh số hành tinh. Ngoại trừ những hành tinh giàu tài nguyên hoặc thích hợp để con người sinh sống được đặt tên riêng, hầu hết hành tinh khác chỉ có ký hiệu số. Các hành tinh của Liên bang bắt đầu từ A đến M, còn Đế quốc từ N đến Z. Lần ấy, nhiệm vụ của đội cô ta là tại một hành tinh biên giới, nơi vẫn còn sót lại một ít dân nghèo. Vì lý do không rõ, thực vật trên hành tinh đột ngột biến dị, lan nhanh như cháy rừng, tấn công điên cuồng mọi sinh vật sống. Mức độ hung hãn vượt khỏi khả năng kiểm soát. Thực vật biến dị không phải chuyện hiếm, nhưng tốc độ lần này quá nhanh khiến quân đội không kịp xoay trở. Tổ đội của cô ta mới chỉ kịp sơ tán dân, đã mất hơn nửa nhân lực. Những ai còn lại, đều như đang giành giật mạng sống từng phút một. Quân đội lập tức điều viện binh gần nhất đến. Người được phái đến là Tầm Dã. Lúc đó, anh mới... mười một tuổi. Anh bước ra khỏi phi thuyền, vẻ mặt uể oải chẳng khác nào học sinh bị lôi đi dã ngoại. Rồi như thể làm cho có, anh vung tay một cái, năng lượng nguyên tố nổ tung, áp lực mạnh đến mức ép sập cả khu vực. Tất cả sinh vật biến dị bị nghiền nát trong nháy mắt. Từ đầu đến cuối, anh thậm chí không buồn nhìn lấy một ai. Tựa như một vũ khí hình người, được sinh ra chỉ để hủy diệt. Sau vụ đó, đồng đội thân thiết của cô ta, Hà Du cứ nằng nặc đòi được "solo vài chiêu" với thằng bé, dù hơn anh tận một con giáp. Nghĩ đến Hà Du, Vân Khởi Hạc chợt bừng tỉnh. Hà Du đến lúc giải ngũ vẫn chưa có cơ hội đấu với Tầm Dã, còn cô ta, người từng sợ anh đến mức chỉ muốn "lặn mất tăm", giờ lại có dịp trở thành đồng đội tổ tác chiến cùng. Cô ta không nhịn được mà lại liếc một cái, thấy Tầm Dã đang cúi đầu chăm chú nhìn vào giao diện quang não, vẻ mặt còn có phần... nghiêm túc?... Thứ gì có thể khiến một "chiến thần" như anh nghiêm túc như vậy chứ? Cô ta bắt đầu thấy hứng thú rồi đấy. Tầm Dã cúi đầu, đầu ngón tay nhàn nhã lướt trên giao diện chính của diễn đàn chợ đen. Dù chẳng mấy hứng thú với việc đánh đấm, lúc rảnh rỗi anh lại hay vào xem mấy trận đấu ngầm ở đó để giết thời gian. Thật ra, nguyên tố tinh thần chỉ có tác dụng đặc biệt với dị chủng hoặc chủng loài côn trùng ngoài hành tinh. Đối với người trong Liên tinh, nếu không sử dụng nguyên tố kim để phòng ngự, thì sát thương từ lửa thường hay lửa nguyên tố cũng chả khác nhau là mấy. Nhưng do đã đánh nhau với dị chủng suốt bao thế kỷ, người Liên bang đã hình thành thói quen lấy nguyên tố làm chuẩn mực chiến đấu, kể cả trong những trận đấu chợ đen. Chính vì thế, khi có một "ngoại lệ" xuất hiện —. Tầm Dã lập tức bị thu hút.