Chương 28: Ghét mọi cái ống nước trên đời một cách công bằng
Vũ Khí Sư Số Một Liên Sao: Khởi Đầu Từ Thu Mua Phế Liệu
Vĩnh Hằng Chỉ Châm09-03-2026 10:04:28
Giờ cũng không còn sớm, chắc đây sẽ là trận cuối cùng trong ngày.
Tống Thời Tam đứng dậy, chui vào khoang mô phỏng, sợi móc sẵn quấn trên cổ tay. Giờ cô đã rất thuần thục, chỉ chờ đồng hồ đếm ngược kết thúc là tung đòn luôn.
Lần này bối cảnh là một toà nhà máy cũ kỹ bỏ hoang, nhiều vật cản, mà đối thủ thì xuất hiện ngay lối vào. Nếu hắn ta chạy vào trong thì tình hình sẽ rắc rối đấy.
Tống Thời Tam hơi cau mày, chuẩn bị tinh thần cho một trận "dai như đỉa", dù với cô, trận dài nhất từ trước đến nay cũng chỉ... hai mươi phút.
Đối thủ là một cậu nhóc nhìn như học sinh, thần thái vô cùng... nhàn nhã. Cảnh vừa load xong là cậu ta nhìn quanh một chút rồi... đứng im luôn, không nhúc nhích gì nữa.
Trận đấu bắt đầu. Tống Thời Tam nheo mắt, đoán hướng di chuyển, muốn tranh thủ khóa chặt cậu ta trước khi cậu ta kịp chui vào toà nhà.
Còn chưa kịp để Tống Thời Tam vung móc lên, thì bên kia, cậu thiếu niên đã lập tức giơ hai tay lên cao, hét lớn:
"Tôi đầu hàng!"
Tống Thời Tam khựng lại giữa chừng: "Hả?"
Thiếu niên vẫn giữ nguyên tư thế đầu hàng, lon ton chạy đến trước mặt Tống Thời Tam, mắt đầy thành khẩn:
"Chị đại ơi, em đếm rồi, chị thắng liên tiếp tới một trăm linh bốn trận rồi đấy! Em xin chị tha cho con đường sống, đừng ở lại L1 hành tụi em nữa mà..."
Cậu thiếu niên tên là Niết Bàn, cái tên được đặt khi cậu ta vừa đặt chân vào chợ đen, lúc đó còn đầy nhiệt huyết, chí khí ngút trời, kiểu "ngã ở đâu đứng dậy ở đó", chiến đến cùng không lùi. ... Cho đến khi bị kẹt lại ở L0 vì gặp phải tên "diễn xiếc".
Muốn lên từ L0 lên L1 thì phải tích đủ 1. 000 điểm, rồi mới được tham gia trận thăng hạng. Nhưng nếu thua thì sẽ bị trừ gấp mười lần số điểm của trận đó.
Tên diễn xiếc chuyên săn người đang đánh trận thăng hạng từ L0 lên L1, khét tiếng cả server, bị dân L0 gọi là "Công địch".
Mà Niết Bàn thì số xui không thể tả, tám lần đánh thăng hạng, cả tám lần đều đụng đúng tên đó.
Sau này, Tống Thời Tam vô tình ra tay dạy dỗ Kẻ Chơi Khỉ một trận nhớ đời. Gã bị cả mạng ngầm chê cười đến mức không dám ló mặt lên võ đài nữa, nhờ vậy Niết Bàn mới thoát khỏi kiếp nạn và vươn lên được L1.
Tối hôm thắng thăng hạng đó, Niết Bàn đã đãi cả ký túc xá một bữa ra trò, vừa ăn vừa nâng ly chúc mừng "anh hùng diệt rồng, Tiểu Tống thu mua phế liệu"!... Ai ngờ, L1 chưa kịp sáng sủa thì đã chìm ngay vào cơn ác mộng tăm tối hơn.
Tiểu Tống cầm món vũ khí quái lạ chưa từng thấy, lối đánh thì đơn giản mà thô bạo, nhục nhã không nói nổi, nhưng sát thương thì cực kỳ "sâu sắc". Đặc biệt, bộ giáp nào của đối thủ mặc lên sân là y như rằng bị cô đánh về số 0, không những thua mà còn mất thêm tiền đi sửa giáp!
Cô không cố tình canh me mấy trận thăng hạng, nhưng ai ở L1 cũng có khả năng bị ghép trúng cô. Mức độ sát thương diện rộng, mà cô lại "bình đẳng" với mọi đối thủ không chừa ai, khiến cả đám sống trong cảnh thấp thỏm như bị truy nã toàn server.
Bây giờ thì Niết Bàn đã chẳng còn chút chí khí "từ tro tàn tái sinh" nào nữa, chỉ muốn biết điều mà sống sót.
Tống Thời Tam cũng thấy áy náy, thành thật nói:
"Cố gắng chịu thêm chút nữa nhé, tôi đang nỗ lực để lên L2 đây mà."
"..."
Niết Bàn nhìn cô đầy nghi ngờ, vẻ mặt bỗng trở nên kỳ quặc:
"Chị đại, chẳng lẽ chị không biết luật lên hạng à?"
Tống Thời Tam: "?" Không phải là thắng chênh hai trăm trận là lên sao?
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác như học sinh mới nhập học của Tống Thời Tam, Niết Bàn sững người, lui hẳn một bước, biểu cảm như sét đánh giữa trời quang.
Trời đất ơi! Hóa ra con rồng ác bá gieo rắc ác mộng khắp L1 suốt bao ngày qua... chỉ là không biết cách rời đi?
Cậu ta suýt khóc:
"Chỉ cần thắng liên tiếp 50 trận là được quyền khiêu chiến người ở cuối bảng L2, nếu thắng là lên luôn L2!"
Tống Thời Tam như bị đập một phát vào đầu, đứng đực ra vài giây.
Niết Bàn kiên nhẫn giải thích:
"Tích điểm thì cũng được, nhưng rất chậm, đặc biệt với những người mạnh như chị thì không nên đi đường đó. Cho nên hệ thống có đưa ra một con đường tắt. L0 chỉ cần đánh thắng người cuối bảng L1 là lên. Còn L1 phải thắng liên tiếp 50 trận mới được quyền vượt cấp khiêu chiến người ở cuối L2. Còn L2 thì phải thắng 100 trận liên tiếp cơ."
"Vé vào cổng của chị không ghi à? Chỉ cần dùng quang não quét cái mã nhận diện là hiện ra chi tiết hết."
Hồi đó, khi Tống Thời Tam với số điểm bằng 0 trực tiếp đánh bại tên "diễn xiếc", Niết Bàn còn tưởng đó là cao thủ chính nghĩa, không chịu nổi cảnh bất công nên xuất hiện dẹp loạn.
Sau đó, thấy cô thắng một lèo 50 trận mà vẫn cứ quanh quẩn đánh đấm ở L1, Niết Bàn chán đời tới mức lên diễn đàn gõ phím bi thương, than thở rằng "người diệt rồng cuối cùng cũng thành rồng".
Yêu sâu bao nhiêu, hận cũng sâu bấy nhiêu, Niết Bàn thậm chí còn lập vài nick clone chuyên đi bêu xấu Tiểu Tống thu mua phế liệu!
Ai mà ngờ... là do cô không biết luật chơi!
Tống Thời Tam nhớ lại, đúng là trên vé có cái mã nhận diện đó thật. Nhưng cô thì toàn nhờ ký ức của nguyên chủ để sinh tồn trong cái xã hội công nghệ cao này. Mà ở cái hành tinh biên viễn trước kia làm gì có vụ mã nhận diện hay quét não quang gì đâu, cô hoàn toàn không biết dùng.
Bảo sao hồi trước chỉ mới thắng một trận mà đã được lên L1!
Lên được L2 rồi thì mỗi trận được tận một vạn tinh tệ!
Tống Thời Tam đỏ mắt, không dám tính xem mấy ngày qua mình đã bỏ lỡ biết bao nhiêu tiền. Nếu cô lên L2 sớm hơn tí nữa, thì giờ có khi đã đủ tiền chế cả bộ đao cơ giới full set rồi — hàng mới keng, khỏi phải đi thu ve chai tái chế nữa!
Cô chầm chậm đè hai tay Niết Bàn xuống, mắt long lanh biết ơn:
"Cảm ơn cậu. Trận sau tôi đi đánh lên L2 luôn."
Niết Bàn nắm tay cô lại, mắt cũng ngấn nước.
Mây đen bao phủ L1 suốt cả tuần lễ cuối cùng cũng sắp tan rồi.
Cậu ta nhìn về phía khu đấu L2, khóe môi nhếch lên một nụ cười "từng bị ướt mưa, thì cũng phải xé dù người khác":
"Tới lượt tụi bây rồi. Đau khổ này, không ai được thoát."
L2 ơi, đợi đấy.