Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
Dữ Thần Đồng Hành07-04-2026 07:10:14
Cứ như có thứ gì đó vừa vỡ tan, các chiều không gian khác nhau dần hòa vào làm một, cảnh vật xung quanh bắt đầu xảy ra những biến hóa rất nhỏ.
Nhưng đáng chú ý nhất là cánh cửa gỗ thoạt nhìn có phần cũ kỹ kia bỗng bị ai đó từ bên ngoài đẩy mạnh vào. Ngay sau đó là một cái đầu bằng rơm rạ chen qua khe cửa. Có vẻ rơm nhồi không chặt lắm nên khi lách vào thì nó bẹp dúm lại. Những đường nét thô kệch trên gương mặt méo mó, hợp cùng nụ cười gượng gạo trông thật ghê rợn.
"Ồ, năm nay trang trại chúng ta có nhiều "công nhân" mới thế à?"
Thấy người trong phòng ít nhiều đều giật mình, nó cười khoái chí rồi bước hẳn vào: "Để tôi xem nào... Ơ? Sao số lượng lại..."
Nó lẩm bẩm gì đó, đôi mắt cúc áo vô hồn đảo quanh từng người chơi rồi dừng lại ở Lộc Tê đang đứng trong góc.
Lộc Tê, kẻ nhập cư trái phép duy nhất ở đây, thậm chí tim cũng chẳng đập nhanh hơn chút nào. Cô đứng phía sau mọi người, đôi mắt đen trắng rõ ràng đáng lẽ phải đầy lo lắng, bối rối thì giờ lại bình tĩnh nhìn thẳng vào bù nhìn rơm, thậm chí còn hơi cong lên, lộ ra vài phần ý cười hời hợt.
Giỡn chắc, trong lãnh địa của cô vẫn còn một con người gỗ kia kìa. Cô với thứ đó đã trình diễn cảnh "mi đuổi ta chạy" suốt một tháng, sớm đã miễn nhiễm với mấy con quái vật kiểu này rồi.
Bù nhìn rơm bị kinh tởm, nó rùng mình một cái: "Eo ôi, tôi ghét nhất lũ con nít ngoan ngoãn!"
Không để những người chơi khác kịp phản ứng, nó nói nhanh: "Tám nhân viên, vừa đủ mỗi người một mảnh đất. Tự mình chọn lựa, sau chín giờ đến căn nhà nhỏ ven sông tìm tôi lấy hạt giống."
"Cuối cùng..." Nó giang hai tay lên, hân hoan tuyên bố: "Chào mừng đến với Nông Trường Hạnh Phúc! Đây sẽ là ngôi nhà thứ hai của các bạn!"
"Tôi đảm bảo, tôi sẽ rất yêu quý các bạn!" Nó cười nói.
Đợi đến khi bóng dáng bù nhìn rơm khuất hẳn, trong phòng mới có người lên tiếng: "Không có giới hạn thời gian, phó bản là nông trường... Vậy là muốn chúng ta trồng cây à?"
"Cứ ra ngoài xem sao đã." Du Việt nói, bước một bước rồi như nhớ ra điều gì đó, quay đầu nhìn Lộc Tê: "Nếu cô không muốn đi, cũng có thể ngoan ngoãn ở trong phòng. Đây có lẽ là khu vực an toàn tạm thời."
Lời của Du Việt nghe có vẻ không mấy thân thiện, nhưng trên thực tế, Du Việt nhớ rõ mới vừa rồi, tầm mắt của bù nhìn rơm dừng lại trên người Lộc Tê khá lâu. Đây không phải là một dấu hiệu tốt.