Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
Dữ Thần Đồng Hành07-04-2026 07:10:12
Không chỉ cảnh giác bởi vì ngày hôm qua, rất có thể người này đã uống nước giếng mà Liễu Minh càng nghi ngờ hơn, áo sơ mi hoa chính là kẻ bị thừa ra đó.
Điều ám chỉ về bảy cái xô nước mà Du Việt đã nói, anh đương nhiên cũng đã nhận ra, chẳng qua là luôn không nhắc đến mà thôi. Bằng không chẳng lẽ đi đánh rắn động cỏ, để rồi khiến cho những người chơi vốn đã không nhiều ngay từ đầu phát sinh mâu thuẫn nội bộ ư? Nhưng hôm nay, trong khu rừng, chính là cơ hội ra tay tốt nhất của tên gián điệp.
Nhất là khi tóc húi cua đã vạch trần sự thật về việc có quái vật trà trộn vào.
Ánh mắt của Liễu Minh lướt nhanh qua những người khác. Tóc húi cua đã mất năng lực hành động, một mình ở trong căn phòng nhỏ, có thể tạm thời loại trừ. Về Lộc Tê, hiềm nghi cũng gần như bằng không, với sự nhạy bén của em ấy, ngay cả nếu Trần Vân là quỷ thì em ấy cũng có thể phản ứng nhanh chóng. Nhóm của Du Việt thì càng không cần phải lo lắng, với tư cách là người chơi cũ, họ vẫn còn có át chủ bài.
Mình chỉ cần theo dõi kỹ áo sơ mi hoa là đủ rồi.
Nghĩ đến đây, Liễu Minh thu hồi ánh mắt, đúng lúc nhìn thẳng vào mắt người đàn ông áo sơ mi. Hai người nhìn nhau cười ý thể hiện sự thân thiện, nhưng trong lòng rốt cuộc nghĩ gì thì chỉ có họ tự biết.
Nhóm của Du Việt cũng cảnh giác tương tự, chỉ có nhóm của Lộc Tê thì bầu không khí tương đối bình hòa.
Mà Lộc Tê, đầu sỏ thật sự đương nhiên sẽ không nghi ngờ bất kỳ ai. Hơn nữa, không biết có phải bởi vì lãnh địa của cô là một khu rừng hay không, mà ngay cả khi đứng trong khu rừng thuộc quyền kiểm soát của quái vật khác, Lộc Tê không hề có bất kỳ cảm giác bị giam cầm nào, ngược lại còn thấy thoải mái một chút.
Nói như vậy, cho dù là sân khách thì cô cũng sẽ không bị lép vế nhỉ?
Nhưng cái phản ứng hớn hở khi tiến vào khu vực nguy hiểm thế này thì quá giống NPC quái vật trong phó bản rồi!
Lộc Tê tự kiểm điểm lại một chút, quyết định sau này trở về nhất định phải khổ luyện nghệ thuật quản lý biểu cảm, để tránh lần tới sảng khoái quá mà lại bật cười thành tiếng trước mặt tất cả người chơi.
Ánh mắt của cô nhẹ nhàng lướt qua trong rừng.
Có lẽ do đêm qua quái vật đã vãi máu khắp rừng, khiến cho khứu giác của cô bị nhiễu loạn đôi chút, muốn nhận ra khi nào quái vật tới gần e là sẽ không đơn giản như ngày đầu tiên ở nông trường nữa.
"Chỗ đó."
Lộc Tê chạm nhẹ vào cánh tay của Trần Vân, dùng khẩu hình ra hiệu cho cô biết dưới chạc cây phía trước, bên trái có quả dại có thể ăn để lót dạ.
Trần Vân không hề nghi ngờ gì, chuyện hôm qua đã chứng minh thị lực của Lộc Tê vô cùng đáng tin cậy. Khi cô đi tới để hái, Lộc Tê liền ở vị trí không xa phía sau quan sát xung quanh.
Trần Vân cúi người xuống, cẩn thận vén cành cây ra, quả nhiên nhìn thấy những quả mọng đỏ au.
Trong phó bản, thức ăn giúp duy trì thể lực đương nhiên không bao giờ là thừa. Trần Vân vươn tay ra hái, nhưng lại cảm thấy có gì đó sai sai.
Cứ như thể... bên dưới khu vực này, còn chôn giấu thứ gì đó ghê gớm vậy.
Trần Vân từ từ rụt tay lại.
Tiếp đó, run rẩy, nhẹ nhàng vén những cành lá xum xuê lạ thường và những quả mọng căng tròn này ra, chuẩn bị tâm lý đến cực hạn, nhìn xuống dưới...
Giây tiếp theo, đối diện với một mảnh da mặt hoàn chỉnh!!!
Trần Vân vội buông tay, hơi thở lập tức trở nên dồn dập.
Nửa thân trên vô thức lùi lại, nhưng nhất thời không giữ được thăng bằng ở tư thế ngồi xổm. Ngay khi sắp ngã ngửa ra sau, một bàn tay đột ngột vững vàng đặt lên vai Trần Vân, giúp cô giữ thăng bằng.
Thân nhiệt lạnh buốt thấm qua lớp vải mỏng manh của trang phục mùa hè truyền đến. Trần Vân gần như có thể cảm giác được chủ nhân của bàn tay kia đang tới gần, thậm chí, bên tai còn nghe thấy ảo giác, là những tiếng hít thở rất khẽ, rất đều đặn.