Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
Dữ Thần Đồng Hành07-04-2026 07:10:12
Anh thấy đầu thiếu nữ tóc đen hơi nghiêng nhẹ sang một bên, gần như không thể nhận ra. Động tác đó nhất thời mang theo cảm giác cứng nhắc rất nhỏ mà anh từng thấy ở quái vật. Nhưng người thực hiện lại như hoàn toàn không nhận ra động tác kỳ quái này, chỉ dùng khuôn mặt đặc biệt tái nhợt của mình nở một nụ cười rất đỗi bình thường mà nói với anh rằng: "Đừng vội đi bước tiếp theo, em có một câu muốn hỏi anh."
"Em hỏi đi!"
Liễu Minh chậm chạp đáp lời.
Lộc Tê gật đầu, mỉm cười vươn tay, không hề kiêng dè mà chỉ thẳng vào người đàn ông mặc áo sơ mi.
"Có phải anh ta muốn anh đi về phía tây cùng với anh ta không?"
Liễu Minh lập tức không giữ được biểu cảm trên mặt.
Anh gần như lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc. Cùng lúc đó, đồng tử của thiếu nữ tóc đen khẽ động đậy như dã thú, ngay khoảnh khắc anh biểu lộ cảm xúc, ánh mắt cô đã di chuyển không sai một ly từ người đàn ông mặc áo sơ mi sang mặt anh, chỉ trong chớp mắt đã hoàn thành việc thu thập và truyền tải thông tin, giọng nói hiếm khi trở nên vui vẻ hơn.
"Xem ra em đoán đúng rồi!"
Liễu Minh từ từ quay đầu nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi hoa cách đó không xa.
Điều khiến lòng anh nguội lạnh là, trên mặt người đàn ông mặc áo sơ mi hoa không hề có vẻ giận dữ mà người bình thường nào cũng sẽ có sau khi bị vu khống. Ngược lại, sắc mặt gã vô cùng âm u, là kiểu âm u như bị vạch trần. Nhìn kỹ, trên mặt không có một chút hồng hào mà người sống nên có, ngược lại, toát ra một màu xanh xám mang cảm giác điềm xấu.
Lúc này, gã đang lườm Lộc Tê. Liễu Minh chậm chạp nhận ra chỗ vi diệu ở đâu rồi. Đêm qua, khi con quái vật kia rời đi, dường như nó cũng nhìn Lộc Tê bằng loại vẻ mặt này.
Loại vẻ mặt nồng đậm oán hận!
Còn Lộc Tê, với tư cách là đối tượng bị oán hận, dường như hoàn toàn không hề sợ hãi trước mối đe dọa gần ngay trước mắt. Cô tùy ý rút lại bàn tay đang chỉ vào người đàn ông áo sơ mi, rồi một cách khó hiểu, lại đột nhiên nói sang chủ đề khác: "Nhắc mới nhớ, vừa nãy khi băng bó cho Trần Vân, anh không chịu cho em mượn áo khoác, khiến em chỉ có thể xé một đoạn tay áo để cầm máu cho chị ấy. Đây là bộ quần áo cuối cùng, coi như lành lặn của em rồi đấy, anh làm em rất buồn đấy."
"Mà nói đến đây..." Ngón trỏ của thiếu nữ tóc đen khẽ đặt lên má, trong đôi mắt đen trắng rõ ràng lộ vẻ nghi ngờ chân thật: "Nhiệt độ trong nông trường rất phù hợp, vậy tại sao anh cứ nhất định phải mặc cái áo khoác không hề mỏng nhẹ đó chứ?"
Nụ cười trên khóe môi Lộc Tê dần rộng hơn, gần như đạt đến một độ cong có thể gọi là bệnh hoạn, rồi cô khẽ hỏi: "Là không thể không mặc ư?"
Ngay khi câu nói này rơi xuống, Du Việt, Liễu Minh và người đàn ông áo sơ mi liền đồng loạt hành động!
Áo sơ mi có tốc độ nhanh nhất, tức thì xông về phía trước, trực tiếp khóa chặt mục tiêu là Lộc Tê đang ngồi trên ghế gỗ. Ngay khoảnh khắc áp sát, cái mồm há ra rộng hoác. Cơ quan thoạt nhìn rõ ràng giống hệt con người đó, vậy mà nháy mắt toác ra to bằng cả khuôn mặt, nhằm vào đầu thiếu nữ tóc đen, muốn nuốt chửng trong một ngụm!
Thế nhưng, cho đến lúc này, thiếu nữ tóc đen vẫn chỉ bình tĩnh nhìn nó, trên mặt thậm chí vẫn còn vương lại nụ cười khi đặt câu hỏi cuối cùng. Cảm xúc từ trong ra ngoài đều ổn định, yên tĩnh đến lạ. Nhìn thì có vẻ hoàn toàn không có tính công kích, thế nhưng ở khoảng cách cực gần này, quái vật đã ngửi thấy một mùi hương.
Một mùi hương thuộc về đồng loại, thuộc về kẻ săn mồi, thuộc về kẻ từ cõi chết sống lại.
Một mùi hương... thuộc về rừng rậm.
Ngay khoảnh khắc gã đàn ông áo sơ mi sắp nuốt chửng đầu Lộc Tê, vô số sợi rơm màu nâu vàng từ bên ngoài căn nhà gỗ, tựa như rắn đột ngột chui vào, trong chớp mắt đã siết chặt lấy gã, khiến gã hoàn toàn dừng lại khi còn cách đầu thiếu nữ tóc đen chỉ vài centimet, không thể tiến thêm dù chỉ một tấc!