Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
Dữ Thần Đồng Hành07-04-2026 07:10:12
Lúc này, những người còn lại cũng lần lượt ra khỏi phòng. Trần Vân và cô gái tóc dài ở cùng một phòng, còn Liễu Minh thì ở cùng gã đàn ông mặc áo sơ mi hoa. Người duy nhất vẫn ở trong phòng chưa ra ngoài là gã đàn ông tóc húi cua, người tối qua đã bị chặt đứt một chân.
Bên ngoài cửa vẫn còn vệt máu. Liễu Minh và Du Việt nhìn nhau một cái, vừa định đẩy cửa vào xem tình hình, thì cửa đã được mở từ bên trong.
Người còn sống không?
Vài người đều sững sờ, vội vàng nhìn vào sau cánh cửa.
Chỉ thấy người mở cửa tuy sắc mặt tái nhợt như giấy, nhưng phần chân cụt của gã đã được băng bó lại, vải gạc hơi phiếm vàng nhưng không nhìn thấy có máu rỉ ra. Ở đây không chỉ có một người chơi cũ, đương nhiên nhận ra băng gạc này là một đạo cụ thần quái có hiệu quả trị thương.
Người chơi cũ sở hữu đạo cụ giữ mạng cũng không có gì lạ, vẻ ngạc nhiên trên mặt Liễu Minh và những người khác nhanh chóng biến mất, chẳng qua trong lòng thoáng cảnh giác lên.
Những người chơi bị đứt tay đứt chân như thế này rất khó thông quan phó bản, dễ nảy sinh ý định kéo người khác xuống nước. Họ đã thấy quá nhiều chuyện như vậy rồi.
Chỉ có thể nói trong phó bản, hoặc là ngươi chết hoặc là ta sống. Khi cần thiết thì bất cứ thứ gì cũng có thể vứt bỏ, bất kỳ ai hay vật gì, đều không đáng tin tưởng dù chỉ một phần.
"Hôm nay anh cứ ở trong phòng nghỉ ngơi đi."
Liễu Minh bình tĩnh nói.
Anh không hề có thiện cảm với gã đàn ông tóc húi cua. Cho dù bù nhìn hôm qua không ra tay, anh cũng nhất định sẽ tìm cách trả thù trước khi phó bản kết thúc. Liễu Minh không hề quên, là ai đã khiến anh suýt nữa bị con quái vật bò trườn máu thịt be bét đó cắn đứt đầu.
Tóc húi cua siết chặt nắm đấm, nhưng trong phòng thì không nghi ngờ gì là an toàn hơn nhiều nơi khác, nên gã cũng chỉ gật đầu.
Nhanh chóng đến chín giờ, đoàn người theo lệ đi đến căn nhà nhỏ bên sông để nhận hạt giống. Bù nhìn cũng đúng giờ xuất hiện trước cửa sổ, cười tủm tỉm chào đón những công nhân của nó.
Không có gì bất ngờ xảy ra, chỉ là khi gã đàn ông tóc húi cua đến trước mặt nó, khóe miệng nó khẽ nhếch lên, dường như lộ ra một nụ cười đầy ác ý.
Gã đàn ông tóc húi cua sắc mặt tái nhợt chống nhánh cây làm nạng nhanh chóng rời đi, động tác trông có vẻ buồn cười, nhưng không ai cười nổi.
Lộc Tê cũng nhận được hạt giống ngày hôm nay.
Vẫn là màu trắng, giống hệt như hôm qua.
Cô nhìn về phía mảnh ruộng. Hạt giống gieo xuống hôm qua không có chút động tĩnh nào, có lẽ là không mọc lên được, nếu không hôm nay bù nhìn sẽ không phát cho họ thêm một hạt nữa.
Lộc Tê quay về mảnh ruộng của mình, vừa lặp lại quy trình của ngày hôm qua, vừa chìm vào suy nghĩ.
Tại sao hạt giống đó lại không nảy mầm được?
Nếu theo lẽ thường, đây là phó bản nông trường, họ là công nhân, nếu có thể thông quan bằng cách trồng trọt, vậy điều kiện để hạt giống nảy mầm là gì?
Phân bón?
Hay là, vấn đề ở nước?
Cô nhìn vào cái xô nước của mình, hắt nước giếng sang một bên, chuẩn bị lát nữa đi lấy chút nước sông về tưới thử xem sao.
Mặc dù mấy ngày nay vì sợ nước sông cũng có vấn đề, các người chơi đều ăn quả để giải khát.
Chưa kịp để cô tiếp tục suy nghĩ, không xa đột nhiên truyền đến tiếng huyên náo: "Đừng uống nước giếng!"
Lộc Tê nao nao, nhanh chóng quay đầu nhìn, liền thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Năm người chơi khác, trừ cô và Liễu Minh, lại đồng thời lộ ra vẻ mặt si mê đối với nước giếng trong thùng!
Du Việt chắc có một số thủ đoạn đặc biệt, chị đã cố gắng hết sức để tỉnh táo lại vào giây cuối cùng. Nhưng những người khác thì không được như vậy. Lúc Lộc Tê nhìn đến, Liễu Minh và Du Việt đang cùng nhau hợp sức kéo họ lại, nếu không nhìn dáng vẻ này của họ, rất có thể sẽ trực tiếp nhảy xuống giếng cũng không chừng.