Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
Dữ Thần Đồng Hành07-04-2026 07:10:14
Khi gặp chuyện quỷ dị như vậy, tâm trí bất ổn không có gì lạ, nhưng người này hẳn cũng không phải người mới, sao đến giờ vẫn cứ như chưa hoàn hồn nhỉ?
Nhìn kỹ, dáng vẻ hồn vía trên mây này không giống vì sợ hãi, mà lại càng giống như... bị hấp dẫn bởi thứ dị thường nào đó.
Trong khi Liễu Minh suy nghĩ, người này đột nhiên vặn cổ chín mươi độ, mắt nhìn thẳng vào anh.
Liễu Minh nín thở, theo bản năng siết chặt nắm đấm, khó khăn lắm mới giữ được vẻ mặt bình tĩnh, như không có chuyện gì xảy ra mà hỏi: "Anh không uống nước giếng chứ? Cảm thấy thế nào rồi?"
"Tôi không uống." Người chơi nam lắc đầu, trông có vẻ vẫn còn sợ hãi.
Tuy nhiên, Liễu Minh đã không thể tin anh ta được nữa. Anh tạm thời không vạch trần, mà sẽ lưu ý đến người này nhiều hơn.
Liễu Minh liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, nhíu mày nói sang chuyện khác: "Lộc Tê vừa nhắc nhở tôi, bây giờ đã mười một giờ rồi. Nhưng tôi cứ cảm giác, thời gian còn chưa đầy một tiếng."
Câu nói này lại đặt ra một nghi vấn khác.
Du Việt lập tức nhìn đồng hồ của mình. Sau khi Quy Tắc buông xuống, mọi người cơ bản đều có thói quen đeo đồng hồ cơ. Dù phó bản có thao túng thời gian hay không, thì thời gian tuyệt đối là một điểm cần phải chú ý.
Biểu cảm trên mặt Du Việt có vẻ cứng lại: "Đồng hồ của tôi cũng hiển thị bây giờ là mười một giờ."
Ở đây không có thứ khác để xem thời gian chính xác, vật tham chiếu duy nhất chính là những chiếc đồng hồ đeo trên tay bọn họ.
"Nếu thời gian chín giờ nhận hạt giống không có vấn đề gì thì đồng hồ của chúng ta có lẽ cũng không có vấn đề gì. Nếu cảm giác của chúng ta không sai, vậy thì thời gian ở đây trôi nhanh hơn bên ngoài rất nhiều."
"Có thể là vì nhiệm vụ hàng ngày của chúng ta khá đơn giản?"
Gái tóc dài đã hoàn hồn, thử nói.
Du Việt suy nghĩ một lát, ngước nhìn Lộc Tê: "Em thấy sao?"
Lộc Tê chớp mắt, ngoan ngoãn nói: "Em nghĩ thay vì ở đây xoắn xuýt vấn đề thời gian, không bằng nhân ngày đầu tiên khám phá phó bản." Cô chỉ lên bầu trời, vẻ mặt rất chân thành: "Dù sao, chiếu theo tốc độ này, đợi chúng ta thảo luận ra kết quả, mặt trời đã lặn rồi."
Du Việt: "..."
Có lý quá!
Điều lệ công nhân đã cảnh cáo không được rời phòng sau mười một giờ đêm. Để không xảy ra vấn đề, tầm mười giờ họ phải trở về. Mà trước đó, họ còn phải giải quyết vấn đề ăn uống, bù nhìn rơm không có vẻ gì là sẽ chuẩn bị cơm nước cho bọn họ.