Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
Dữ Thần Đồng Hành07-04-2026 07:10:12
Trần Vân đau đến mức hít hà, đôi mắt vốn đờ đẫn dần dần tập trung lại, theo bản năng ngước lên nhìn đầu sỏ đã gây ra chuyện đó.
"Ra tay mạnh quá sao?"
Lộc Tê dường như cũng bị phản ứng của Trần Vân làm cho giật mình, có chút ngượng ngùng nói: "Em cũng là lần đầu tiên xử lý vết thương như thế này, thực sự xin lỗi chị... Chị không sao chứ?"
Hàng loạt biểu hiện và lời nói của Lộc Tê quá đỗi tự nhiên, Trần Vân vô thức thuận theo lời cô: "Không sao..."
"?"
"Khoan đã, vết thương của chị là do em gây ra?"
Trần Vân chợt nhớ tới điều gì đó, ngẩng đầu nhìn Lộc Tê, có chút chấn động khi cô vẫn có thể tự nhiên thốt ra bốn chữ "Chị không sao chứ?".
Lộc Tê không hề phủ nhận, thẳng thắn trả lời: "Là em."
Tiếp theo, cô hơi nghiêng đầu mỉm cười như thể đang nói về một chủ đề bình thường như "Tối nay ăn gì?" và "Nếu cú đó không làm chị tỉnh lại mà nói thì..."
Lộc Tê vươn tay, chậm rãi mơn trớn cần cổ nhỏ xinh của Trần Vân. Những ngón tay dính máu có phần nhớp nháp vô tình chạm vào vị trí động mạch, mang đến cảm giác lạnh lẽo như một khối ngọc thạch.
"Em sẽ thử đâm vào chỗ này đó."
Trần Vân bỗng rùng mình, phản xạ có điều kiện lùi lại một bước, tay đã nhanh hơn một nhịp che lại cổ. Lúc này, cô ấy chỉ cảm thấy bầu không khí nơi đó lạnh buốt, khiến cả người sởn tóc gáy.
"Chị xem..." Lộc Tê rút tay về: "Uy hiếp chí mạng thường hiệu quả hơn."
Giọng điệu của Lộc Tê rất bình tĩnh, cứ như thể giả thuyết về việc tấn công vào điểm yếu chí mạng của con người như vừa nói chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Trần Vân lo lắng, bất an nhìn Lộc Tê, chỉ thấy người trước mắt hoàn toàn xa lạ.
Rõ ràng vẫn là gương mặt giống hệt ngày hôm qua, nhưng giờ đây, khi nhìn lại, Trần Vân chỉ cảm thấy trong đôi mắt đen láy hơi bị tóc mái che khuất ánh sáng của thiếu nữ ấy, có lẽ không chỉ ẩn chứa nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp.
Nhưng...
"Là em đã cứu chị?"
Chính cái lạnh buốt nhè nhẹ, xen lẫn cảm giác ẩm ướt nặng nề ấy đã như lôi kéo, giúp ý thức đang thoát cương của mình dần dần lắng xuống, đưa mình đến nơi đáy hồ được dòng nước bao bọc, mang lại cảm giác an tâm dị thường.
"Đúng, là Lộc Tê. Là Lộc Tê đã cứu mình..."
Sau khi bình tĩnh, Trần Vân cuối cùng cũng nhận ra cơn đau dữ dội vừa kéo bản thân trở về từ tay thần chết là tác phẩm của ai, lý trí dần dần khôi phục.
Du Việt thấy vậy cũng thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng thì em cũng bình tĩnh lại rồi, vừa nãy xảy ra chuyện gì vậy?"
Nếu không phải vì một loạt hành động vừa rồi của Lộc Tê rất có hiệu quả, phỏng chừng Du Việt đã phải dùng đến biện pháp cưỡng chế rồi.
Số lượng người chơi trong phó bản vốn dĩ không nhiều. Nói một cách tàn nhẫn, cơ hội phục vụ quên mình, lấy mạng ra thử nghiệm điều kiện tử vong vốn chả có mấy. Họ không thể bỏ qua bất kỳ thông tin nào thì mới có thể sống sót qua phó bản này.
Trần Vân cũng không khiến Du Việt phải thất vọng. Cô ấy hít sâu một hơi, sắp xếp lại những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, cố gắng hồi tưởng: "Lúc đó em đang hái quả dại, khi vươn tay ra hái, bỗng nhiên cảm thấy không đúng..."
Nhớ lại trải nghiệm này, Trần Vân vẫn thấy rùng mình, sắc mặt tái đi thấy rõ, nhưng vẫn tiếp tục nói: "Rồi em vạch những cành lá và quả dại trên mặt đất ra, nhìn thấy... một khuôn mặt người."
"Một khuôn mặt người?"
Gái tóc dài cùng nhóm với Du Việt lúc nãy khẽ hít một hơi, gần như lập tức hình dung ra cảnh tượng lúc đó, cảm thấy sống lưng ớn lạnh.
"Chính xác hơn..." Trần Vân nhỏ giọng nói: "Là da người."
Sắc mặt những người khác đồng thời trở nên khó coi.
Những quả dại họ đã ăn trước đó... Chắc không phải đều mọc trên những tấm da người như vậy chứ?
Trần Vân không có tâm trạng để ý đến cảm xúc của họ, tiếp tục nói: "Em bị giật mình ngã ngửa ra sau, lúc này một bàn tay từ phía sau đỡ lấy em, còn truyền đến giọng của Lộc Tê. Nhưng em không hề nghe thấy tiếng bước chân của Lộc Tê, nên em đoán đó chắc là quái vật giả dạng người chơi... Em muốn chạy trốn, nhưng trước mặt lại xuất hiện thêm nhiều bàn tay khác."