Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
Dữ Thần Đồng Hành07-04-2026 07:10:13
Lộc Tê nhớ lại, dường như tờ giấy đó đột nhiên xuất hiện, chỉ để chính mình mở ra, từ đó kích hoạt cơ chế.
Lộc Tê cụp mi suy nghĩ, bàn tay vô thức vò tờ giấy. Trần Vân không hiểu sao chợt cảm giác cánh tay trần của mình phát lạnh, bèn vội vàng dời đi lực chú ý của đối phương: "Cho nên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Em phát hiện tờ giấy này ở kẹt cửa sổ."
Cảm giác vừa rồi dường như chỉ là ảo giác, thiếu nữ tóc đen dịu ngoan quơ tờ giấy trong tay, nói: "Trên đó viết ba chữ đừng ngẩng đầu."
Trần Vân biết rõ đặc tính phó bản lập tức liên tưởng phong phú, biểu tình cứng ngắc: "Sau đó... liền xuất hiện?"
"Đúng vậy. Chẳng qua nhìn không thấy, sau khi rời khỏi phạm vi tầm mắt của nó thì nó liền tan biến."
Lộc Tê lần nữa mở ra tờ giấy, chữ viết bằng máu đã biến mất, như thể lời nguyền nào đó vừa bị tiêu trừ. Cô cũng mặc kệ tờ giấy này có mang lại vận xui hay không, tiện tay nhét lại vào trong túi áo, nói: "Có điều ba chữ đừng ngẩng đầu hẳn là không phải tùy tiện viết. Đêm nay vẫn đừng nên đứng trước cửa sổ quá lâu, tốt hơn hết là đi ngủ sớm."
Phòng ngủ là dạng phòng đôi, bên trong có hai chiếc giường, mà cửa sổ đối diện thì ở ngay cạnh hai chiếc giường, chỉ cần hơi nghiêng người là có thể nhìn thấy cảnh vật bên ngoài. Phối hợp với tờ giấy này, rất khó khiến người ta không nghĩ ngợi miên man.
Trần Vân căng thẳng gật đầu: "Chờ những người khác trở về, chúng ta liền nói cho bọn họ tin tức này."
Hai người tiếp tục kiểm tra các phòng còn lại, không phát sinh thêm chuyện nguy hiểm nào khác. Có điều, trước khi rời phòng đến tiền sảnh, Lộc Tê chợt dừng bước, đột nhiên nghĩ tới cái gì, vòng trở về, quan sát kỹ giường đệm, và phạm vi xung quanh thêm một lần nữa.
Trần Vân chú ý hành động của cô, dừng lại hỏi: "Sao vậy?"
Lộc Tê lắc đầu: "Có vài suy đoán... nhưng chưa được kiểm chứng."
Bởi vì có khả năng tờ giấy này là do công nhân tiền nhiệm để lại, Lộc Tê muốn nhìn thử xem, ở những nơi mà công nhân thường hay tiếp xúc, ví dụ như giường ngủ, còn để lại thứ khác không. Đáng tiếc, vận khí của cô vẫn chỉ bình bình như trước.
Trần Vân an ủi: "Đây là phó bản đầu tiên của em, có thể bình tĩnh suy nghĩ đã là rất giỏi rồi. Đừng lo lắng, chúng ta ra ngoài xem những người khác có phát hiện mới nào không nhé!"
Hai cô gái đi ra bên ngoài, phát hiện mọi người cơ bản đã đến đông đủ. Trong thời gian tách ra thám thính, quân số không bị sụt giảm, xem ra họ không đụng phải con quái vật giết người ban đầu.