Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
Dữ Thần Đồng Hành07-04-2026 07:10:13
Vị trí của Liễu Minh vừa nãy không nhìn rõ gì, nhưng gã tóc húi cua lại mơ hồ nhìn thấy, khoảnh khắc thiếu nữ tóc đen được bao phủ bởi ánh trăng, trên cái bóng phía sau của cô có... một cặp sừng hươu thật dài, chỉ thoắt qua rồi biến mất.
Cứ như thể lớp da người hoàn mỹ mà quái vật khoác lên, ở một khoảnh khắc nào đó, xuất hiện sơ hở.
Là ảo giác sao?
Nhất định là ảo giác rồi!
Gã cố gắng hết sức kìm nén sự run rẩy của cơ thể, đứng dậy, vờ như không phát hiện ra điều gì, đi thẳng về phía trước mà không liếc ngang liếc dọc.
Tuy nhiên, ngay khi đặt xuống bước chân đầu tiên, gã liền phát hiện ra điều bất thường.
Có một tiếng bước chân cực kỳ khẽ, trùng khớp với tiếng bước chân của gã.
Khu rừng về đêm vốn đã rất lạnh, nhưng không biết có phải do ảo giác hay không, gã lại cảm thấy một luồng khí lạnh buốt thấu xương hơn nữa, từ phía sau chậm rãi áp sát, ngày càng gần gã.
Mỗi một bước chân gã đặt xuống, phía sau lại vang lên một tiếng bước chân tương tự, cũng rất khẽ, nhưng đủ để gã có thể nghe thấy.
"Soạt!"
Lại một bước nữa.
Gã túa mồ hôi lạnh, vô thức bước đi nhanh hơn, nhưng thứ đang theo sau cũng lập tức nhanh hơn!
Tiếng bước chân càng nhanh, cũng càng nặng, dần dần trở nên hỗn loạn không theo trật tự nào, và cái lạnh âm u đó, càng lúc càng như dòi đục trong xương, bao trùm toàn bộ cơ thể gã.
Gã không dám quay đầu, chỉ dám nhìn chằm chằm vào con đường phía trước, tròng mắt trợn trừng, đỏ ngầu và giăng đầy tơ máu.
Sắp, sắp tới rồi, chỉ còn một chút nữa thôi, chỉ cần có thể đi vào căn nhà gỗ...
"Đang làm gì đó?"
Đột nhiên, một giọng nói khàn khàn quái dị, chói tai mà âm trầm vang lên.
Gã đàn ông tóc húi cua thắng lại, run lẩy bẩy.
Gã không ngẩng đầu, nhưng có thể nhìn thấy dưới mặt đất phía trước, có một đôi chân đứng đó.
Một đôi chân kết bằng rơm.
"Tôi..."
Gã há miệng, muốn nói gì đó, nhưng cổ họng như bị thứ gì chặn lại, không phát ra được một chút âm thanh nào, chỉ có thể tuyệt vọng nhìn những cọng rơm bắt đầu ngọ nguậy như giòi bọ trước mặt.
"Sắp mười một giờ rồi..."
"Cậu - ở - ngoài - làm - gì - ư?"
Lời vừa dứt, khoảng cách giữa bù nhìn và gã lại được kéo gần thêm. Nó từ trên cao nhìn xuống, đôi chân rơm của nó đối diện với mũi chân của gã, dán chặt vào chân gã.
Trực giác của gã mách bảo rằng chỉ cần thêm một lần hỏi nữa mà không trả lời được, gã sẽ chết chắc.