Chương 26: Phó bản Nông Trường Hạnh Phúc

Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?

Dữ Thần Đồng Hành 07-04-2026 07:10:13

"Mùi vị... truyền đến từ phía tây nam." Lộc Tê khẽ lẩm bẩm, sau đó nâng mí mắt lên, từ từ khóa chặt một hướng nào đó. Cặp mắt ấy giờ đã không thể phân biệt được đâu là con ngươi, đâu là tròng mắt, chỉ còn một màu xanh ngọc lạnh lẽo. Liễu Minh đang trốn dưới một hang động tự nhiên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng, ngay cả thở mạnh cũng không dám, đến cả tiếng tim đập cũng cảm thấy quá lớn. Mượn ánh trăng liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay mình, sau khi phát hiện con quái vật giỏi nghe tiếng để xác định vị trí, anh đã ngừng chạy kim giây. Đồng hồ dừng lại ở tám giờ năm mươi, bây giờ ít nhất cũng gần mười giờ. Lần này thì phiền phức rồi! Nếu không nghĩ cách rời đi, anh sẽ trực tiếp vi phạm điều lệ công nhân mà bù nhìn đã nói! Mặc dù thông tin mà các NPC trong phó bản đưa ra không nhất thiết là đúng, nhưng anh cũng không muốn ngày đầu tiên đã phải lấy thân ra làm chuột bạch! Liễu Minh đau khổ nhắm mắt lại. Là một người chơi kỳ cựu, trong tay anh đương nhiên có đạo cụ giữ mạng, nhưng nếu dùng ngay trong ngày đầu tiên, mấy ngày sau chẳng phải chỉ còn cách chờ chết? Anh bây giờ chỉ hy vọng con quái vật không tìm thấy ai thì sẽ nhanh chóng rời đi, cho anh một chớp mắt thở dốc. Nhưng không! Gã đàn ông tóc húi cua, kẻ vừa gây ra tiếng vang lớn thu hút quái vật, bây giờ im như thóc, không biết trốn ở đâu, không hó hé một tiếng. Mà con quái vật dường như cũng không quá nhạy cảm với mùi máu, ấy thế mà không đi tìm kẻ bị thương, ngược lại nhằm ngay khu vực của anh mà lắc lư nãy giờ. Nhìn thời gian từng phút từng giây trôi qua, Liễu Minh hoàn toàn không thể bình tĩnh được nữa. Anh chầm chậm thở ra một ngụm trọc khí, cẩn thận lau đi những giọt mồ hôi làm nhòe tầm nhìn. Vừa định sử dụng đạo cụ đánh cược một phen, thì chợt nghe thấy một âm thanh rất khẽ, như tiếng cành cây bị bẻ gãy, đột ngột vang lên. Trong khu rừng cực kỳ yên tĩnh, âm thanh này quá rõ ràng, rõ ràng đến mức như có người tri kỷ bẻ gãy cành cây ngay bên tai bạn. Kết quả là con quái vật lập tức phản ứng, dùng tốc độ ánh sáng phóng ngay về nguồn phát ra âm thanh. Liễu Minh thực sự vì biến cố bất ngờ này mà sững sờ trong giây lát. Đại não không tự chủ bắt đầu vận động. Là ai? Chẳng lẽ người nào đó không cẩn thận gây ra động tĩnh? Là gã tóc húi cua hay cô gái tóc dài?