Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?
Dữ Thần Đồng Hành07-04-2026 07:10:14
Cô thả xô xuống giếng, đang định quay kéo lên thì một bàn tay đã nhanh hơn, nắm lấy tay quay.
"Để anh làm cho." Thanh niên cao gầy với tấm bảng tên Liễu Minh treo trước ngực ân cần nói, không cho cô cơ hội từ chối, liền bắt đầu kéo xô nước lên.
Lộc Tê chớp chớp mắt, lẳng lặng liếc nhìn thể trạng của anh, không nói cho anh biết khéo sức lực của mình còn lớn hơn. Thay vào đó, cô gật đầu, lộ ra vẻ mặt có chút biết ơn: "Cảm ơn anh Liễu Minh."
"Không cần khách sáo, em là người nhỏ nhất ở đây, giúp em là điều nên làm."
Liễu Minh bâng quơ nói, nhấc xô nước lên đưa cho Lộc Tê hỏi: "Em chọn mảnh ruộng nào vậy?"
Lộc Tê chỉ hướng cho anh.
Liễu Minh nhìn theo, vẻ ngạc nhiên chợt lóe lên trên mặt, sau đó là vài phần suy tư: "Vị trí này cũng tốt."
Mặc dù diện tích đất khá nhỏ, nhưng không quá xa căn nhà gỗ và giếng nước. Quan trọng nhất, khu vực đó khá trống trải, không có cây cối um tùm che khuất, rất dễ phát hiện có quái vật ẩn nấp bên trong hay không.
Bởi lẽ, qua chuyện sáng nay đã có thể nhìn ra rõ ràng quái vật đến từ khu rừng bên ngoài nông trường.
Liễu Minh cũng đi lấy nước cho mình, trước khi đi còn nhắc nhở: "Sắp chín giờ rồi, đừng quên đi nhận hạt giống."
Lộc Tê ngoan ngoãn gật đầu.
Cô cụp mắt, hai tay nhấc xô nước, bước chân vững vàng đến mảnh ruộng thuộc về mình, trông có vẻ rất nhẹ nhàng. Nhưng vì xô không lớn, cô lại dùng cả hai tay, nên sẽ không khiến người khác nghi ngờ.
Cô có thể cảm nhận được vài ánh mắt đang đổ dồn vào mình, nhưng cô không để tâm, giả vờ như không phát hiện ra điều gì, đặt xô nước xuống cạnh hàng rào.
Mảnh ruộng nhỏ rộng khoảng năm sáu mét vuông, chất đất khá tơi xốp, có vẻ không cần cày xới thêm. Lộc Tê ngồi xổm xuống, dùng tay bới đất, đưa tay vào lớp đất phía dưới, dùng sức véo nhẹ một cái rồi lấy tay ra, đặt dưới ánh sáng.
Đất trên tay, không biết có phải là ảo giác không mà lại ẩn hiện vài vệt đỏ sẫm.
Ở mặt trong thế giới, Lộc Tê chọn tin vào ảo giác của mình.
Cô phủi đất trên tay, còn chưa kịp đứng dậy đã nghe thấy tiếng bước chân đi về bên này.
"Chị Du."
Lộc Tê ngẩng đầu chào hỏi, định đứng dậy, nhưng lại thấy Du Việt đi đến bên cạnh mình, rồi cũng ngồi xổm xuống theo cô.
Lộc Tê: "..."
Cái chân vừa định nhấc lên của Lộc Tê cứ thế an tâm đặt trở lại.
Ánh mắt Du Việt mang theo chút dò xét và đánh giá, giọng nói đều đều: "Hôm nay em làm tốt lắm, nếu có thể sống sót qua vài phó bản nữa, sau này có lẽ sẽ có cơ hội lọt vào bảng xếp hạng."