Chương 14: Phó bản Nông Trường Hạnh Phúc

Vô Hạn Lưu: Lãnh Chúa Đại Nhân Hôm Nay Có Nhà Không?

Dữ Thần Đồng Hành 07-04-2026 07:10:14

Không có bất kỳ sự cố nào xảy ra, Liễu Minh thuận lợi lấy được hạt giống, những người phía sau cũng vậy. Đến lượt Lộc Tê, cô lấy hạt giống ra, nắm chặt trong lòng bàn tay. Nhưng ngay khoảnh khắc quay người, cô lờ mờ thấy bù nhìn rơm đột nhiên lộ ra một nụ cười quỷ dị. Khi nhìn lại, nụ cười đó đã biến mất, thậm chí hướng nhìn của đôi mắt nút áo cũng không còn ở trên người cô. Lộc Tê làm như không phát hiện ra điều gì mà quay về, đồng thời xòe tay. Trong lòng bàn tay là một hạt giống thuần trắng. Biểu hiện của bù nhìn rơm không đúng lắm. Lộc Tê cụp mắt, như không có chuyện gì lần nữa nắm lại hạt giống trong lòng bàn tay. Cô không nói lời nào, hiểu rằng bây giờ tiến lên hỏi bù nhìn rơm về vấn đề hạt giống tuyệt không phải quyết định khôn ngoan. Quả nhiên, dù đã mượn thân phận người chơi nhưng cô vẫn bị NPC của phó bản nhận ra. Chẳng qua do Quy Tắc ngăn cản nên chúng mới không động đến cô thôi. Điều này cũng có nghĩa là, trong phạm vi Quy Tắc, Lộc Tê đôi khi sẽ không được may mắn cho lắm. Tóm lại, dù thế nào đi nữa, khôn sống mống chết. Cô không quá bận tâm về điều này. Một khi đã vào đây, nghĩ quá nhiều chuyện không liên quan chỉ tổ rước phiền não vào mình, làm ảnh hưởng đến phán đoán của mình. Việc cấp bách là phải hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày của công nhân. Mới ngày đầu tiên, dĩ nhiên không ai muốn lấy thân ra làm chuột bạch. Lộc Tê trở lại mảnh ruộng, cuốc đất qua một lượt, sau đó mới vùi hạt giống xuống rồi tưới nước. Dòng nước trong vắt từ miệng xô chậm rãi chảy ra, lấp lánh dưới nắng sớm, ẩn hiện những tia đỏ ánh vàng dị thường, thoạt nhìn vô cùng ngọt lành. Cổ họng không biết từ lúc nào đã trở nên khô khốc, dường như nước trong cơ thể đã bốc hơi hết ngay tại khoảnh khắc đó. Nước giếng róc rách, tỏa ra thứ hương vị khiến người tứa nước miếng. Khát quá! Uống một ngụm thôi, chắc không sao đâu nhỉ? Giây tiếp theo, hành động nuốt nước bọt chợt khiến Lộc Tê bừng tỉnh. Sắc mặt cô khẽ biến, phản ứng đầu tiên không phải là lùi lại mà là lập tức nhìn xung quanh. Quả nhiên, ngoài cô ra còn có hai ba người khác cũng lộ ra vẻ say mê, đang vốc một ngụm nước giếng trong mát, dòng nước chảy qua kẽ tay, sắp sửa chạm vào miệng! Quỷ mới biết uống thứ nước giếng này xong sẽ xảy ra chuyện gì. Một người uống thì không sao, nhưng hai ba người đều trúng chiêu thì phiền phức lớn rồi. Lộc Tê vừa định nhắc nhở thì một tiếng quát lớn đột nhiên vang lên: "Các người đang làm cái gì!"