Chương 6: Chặt Sầu Riêng Luyện Tuyệt Kĩ (2)

Trùng Sinh Mạt Thế Khiêm Tốn Làm Ruộng

undefined 28-02-2026 22:13:21

Bố mẹ Trần Hiểu Băng là một cặp vợ chồng rất cởi mở, họ không hề coi thường Lâm Nam vì hoàn cảnh gia đình phức tạp của cô, ngược lại còn đối xử rất tốt với Lâm Nam, xem cô như một nửa con gái của mình. Nếu họ có con trai, chắc chắn đã cưới Lâm Nam về làm dâu rồi. Trần Hiểu Băng ba tháng mới gặp Lâm Nam một lần, còn Lâm Nam sau khi trở về thành phố Y thì thường xuyên đến nhà bố mẹ Trần Hiểu Băng để tặng trái cây hoặc cùng ăn cơm, thậm chí còn thường xuyên "về nhà mẹ đẻ" hơn cả Trần Hiểu Băng. Vì vậy, cha mẹ Trần Hiểu Băng thấy rõ ràng sự thay đổi từng chút một của Lâm Nam trong ba tháng qua, căn bản sẽ không hiểu lầm chuyện Trần Hiểu Băng bao nuôi trai trẻ. Không nằm ngoài dự đoán, Lâm Nam lại phải ngồi nghe bố mẹ lải nhải mắng mỏ Trần Hiểu Băng hơn một tiếng đồng hồ. Cô thì thi thoảng lại ừ hử cho qua chuyện, phần lớn thời gian đều dành để đút cơm cho Hiên Hiên. Cậu bé Hiên Hiên rất thích dì Nam Nam của mình, đút gì thì ăn nấy, ngoan ngoãn vô cùng, khiến Lâm Nam càng chuyên tâm đút cho cậu bé. Vì có sự giúp đỡ của Lâm Nam, bố mẹ Trần Hiểu Băng càng thêm tập trung trách mắng Trần Hiểu Băng. Nào là vợ chồng phải hiểu nhau và nhường nhịn nhau, nào là Băng Băng đã kết hôn rồi thì không thể cứng đầu quá, nào là không được cứ động một chút là về nhà mẹ đẻ... Tóm lại, tội nghiệp Trần Hiểu Băng, ngay cả bữa tối cũng không được yên thân. "Được lắm, hai kẻ phản bội lớn nhỏ nhà các người, cứ ngồi đó mà nhìn tôi bị bố mẹ mắng." Sau bữa tối, Trần Hiểu Băng chĩa mũi súng vào Lâm Nam và con trai Hiên Hiên. Lâm Nam và Hiên Hiên đồng thời quay đầu lại, mở to mắt nhìn Trần Hiểu Băng với vẻ mặt ngây thơ vô tội. "Ai bảo cậu nói thẳng với bố mẹ là cãi nhau với A Triết chứ. Sao không nói là đưa cháu về thăm ông bà ngoại?" Lâm Nam vừa nói vừa bế cu cậu mập ú chơi trò tung hứng. Cánh tay bổ sầu riêng cả buổi chiều giờ đã khôi phục thể lực, bế cu cậu chơi tung hứng hoàn toàn không có áp lực. "Hừ, tớ cần gì phải nói tốt cho anh ta chứ." Trần Hiểu Băng trong lòng vẫn còn giận, căn bản chưa tha thứ cho Tạ Minh Triết. "Ừ ừ ừ." Lâm Nam nghĩ lúc này Trần Hiểu Băng vẫn còn yêu Tạ Minh Triết, để cô ấy rời khỏi thành phố G vài tháng mà không có lý do gì là điều không thể. Cho dù tình cảm bạn thân có tốt đến đâu cũng phải giữ một khoảng cách thích hợp, bắt Băng Băng phải lựa chọn giữa bạn thân và chồng là hạ sách. Hiện tại cũng chỉ có thể chính mình để tâm nhiều hơn, thu xếp ổn thỏa mọi việc ở thành phố Y cho cả nhà Băng Băng, sau đó nhất định phải tìm cách lừa cô ấy trở về trước khi mạt thế bùng nổ. Sau bữa tối tại nhà bố mẹ Trần Hiểu Băng, Lâm Nam không ở lại mà đến chỗ huấn luyện viên như đã hẹn. "Hôm nay cô đến muộn rồi." - Huấn luyện viên Triệu lạnh lùng nói. Huấn luyện viên Triệu là quân nhân xuất ngũ, cùng bạn bè mở một câu lạc bộ thể hình. Sau khi Lâm Nam nghe tin về anh, cô đã cố ý bỏ tiền ra thuê anh làm huấn luyện viên riêng. Huấn luyện viên Triệu là một người nghiêm khắc, không nể nang bất kỳ ai. Sau khi nhận tiền huấn luyện trong 1 năm và đồng ý làm huấn luyện viên riêng cho Lâm Nam, anh ngày nào cũng giám sát Lâm Nam hoàn thành nghiêm túc 4 tiếng huấn luyện, không cho phép cô bỏ bất kỳ buổi tập nào với bất kỳ lý do gì. Vậy nên, dù tối nay Lâm Nam đến muộn 3 tiếng đồng hồ, huấn luyện viên Triệu vẫn thản nhiên đợi cô. Là học trò duy nhất của huấn luyện viên Triệu, Lâm Nam không cần anh phải dạy gì nhiều, chỉ cần dạy đánh nhau là đủ. Dù sao thì trong thời bình, huấn luyện viên Triệu cũng không thể dạy Lâm Nam giết người, càng không thể dạy Lâm Nam bắn súng. Lý do Lâm Nam đưa ra cũng rất đầy đủ, cô sống một mình, không học hỏi thêm chút gì thì dễ chịu thiệt. Dù sao sau khi sống lại, trải qua vô số khổ nạn, Lâm Nam đã hiểu được cách che giấu bản thân. "Xin lỗi huấn luyện viên." Lâm Nam thành thật xin lỗi, mặc dù trước đó cô đã xin phép huấn luyện viên. Tuy nhiên, huấn luyện viên Triệu không phải là người dễ nói chuyện, đến muộn là đến muộn, anh sẽ không quan tâm Lâm Nam có lý do gì. "Đi chạy 50 vòng, chạy xong rồi mới huấn luyện." "Vâng!" Lâm Nam không hề bất ngờ khi bị phạt, không giải thích nửa lời, gật đầu nhận lỗi rồi ngoan ngoãn đi chạy vòng tròn. Chờ đến khi Lâm Nam mồ hôi đầm đìa chạy xong, thì đã là 11 giờ đêm. Nghĩ đến việc lát nữa còn phải đơn phương chịu đánh suốt 4 tiếng đồng hồ, Lâm Nam liền cảm thấy da đầu tê dại. Chỉ là cô không cho phép bản thân lùi bước, chỉ có thể cứng rắn mà tiến lên. "Rầm!" một tiếng động lớn vang lên, ngã sấp mặt xuống đất. "Hôm nay không ăn cơm hả! Mềm nhũn thế này định gãi ngứa cho ai đó!" "Ầm!!" "Dậy! Tiếp tục!" Lúc Lâm Nam Thanh nằm bẹp dí trên sàn, trên người chỗ nào cũng bầm tím, bất động như xác chết thì đã là 3 giờ sáng. Cố lắm mới gom góp được chút sức lực, Lâm Nam run rẩy định cầm điện thoại định gọi xe về nhà thì bị huấn luyện viên Triệu lôi dậy khỏi sàn như lôi một con chó chết. "Dậy, tôi lái xe đưa cô về." "Tôi tự bắt xe được rồi." "Dạy cô đánh nhau là để tự vệ, không phải để hiến thân cho mấy gã "xe dù" đâu." Huấn luyện viên Triệu hiếm khi nào nói đùa châm chọc Lâm Nam như vậy. "... ..." Rõ ràng bản thân huấn luyện viên Triệu cũng là "xe dù" kinh doanh không giấy phép mà. Lâm Nam thầm oán thầm hận trong lòng, không thể chống lại thế lực đen tối, cô chỉ đành khuất phục.