Chương 50: Tướng Quân Bảo Vệ Đồ Ăn (1)

Trùng Sinh Mạt Thế Khiêm Tốn Làm Ruộng

undefined 28-02-2026 22:13:17

Lâm Nam đang chơi với Tiểu béo Hiên thì nghe thấy tiếng gõ cửa sắt lớn. Sau khi trở về, Lâm Nam đã ngắt điện chuông cửa. Lý Thạch Thành ở bên ngoài thấy bấm chuông mãi không có ai ra, liền chuyển sang gõ cửa sắt lớn. Gõ đến nỗi Lâm Nam sắp nổi gân xanh trên trán. Nghe giọng hình như vẫn là tên hàng xóm đó, hắn ta thật sự không biết sợ là gì à? Dựa vào trong tay có súng đến lấy lại thể diện? "Này! Lâm Nam, nghe thấy không? Ra mở cửa nào." Lý Thạch Thành vẫn tiếp tục gõ cửa. Chỉ nghe thấy một tiếng "kẽo kẹt", cửa sắt liền mở ra. Lý Thạch Thành đang gõ cửa thò đầu vào trong thì bất ngờ đối mặt với một cái đầu chó to bằng bánh xe. "Gâu!" Tướng Quân sủa một tiếng, Lý Thạch Thành mặt đầy nước miếng, chân mềm nhũn ngã ngửa ra sau. Nếu không phải Tướng Quân không có hành động gì thêm, thì lúc này Lý Thạch Thành e rằng đã lăn lộn bỏ chạy rồi. "Có chuyện gì?" Lâm Nam ngồi trên lưng Tướng Quân, nhìn xuống Lý Thạch Thành từ trên cao. "Chúng ta không cần thiết mỗi lần gặp nhau đều khó chịu như vậy." Lý Thạch Thành lau mặt, rất chân thành nói với Lâm Nam. "Có gì thì nói nhanh lên, giờ cơm mà đến cửa cũng không phải lễ nghi của mấy thiếu gia nhà giàu." Lâm Nam một tay giấu ra sau lưng, nửa người dựa vào Tướng Quân. Ở góc độ Lý Thạch Thành không nhìn thấy, bàn tay giấu sau lưng đang nắm chặt một chiếc rìu sắc bén. "Tôi không phải đến gây chuyện, cô đừng hiểu lầm." Lý Thạch Thành sợ Lâm Nam hiểu lầm nên vội vàng nói rõ mục đích đến đây. "Chuyện là thế này, đội chúng tôi có một người đang mang thai, muốn hỏi xem gà nhà cô có bán không, bao nhiêu tiền cũng được, cô ấy mấy ngày nay chẳng ăn uống được gì, ăn gì cũng nôn, chỉ muốn mua con gà về hầm canh tẩm bổ." Lý Thạch Thành nói cứ như thật vậy. Thực tế trong đội của bọn họ căn bản không có phụ nữ mang thai nào cả, chỉ là Lý Thạch Thành tự mình muốn ăn gà ta thả vườn chính tông mà thôi. "Không bán." Gà của Lâm Nam là để dành cho việc đẻ trứng ấp gà con, làm sao có thể bán cho hắn ta được. "Rầm" một tiếng, Lâm Nam đóng sập cánh cổng sắt lớn. Bỏ mặc Lý Thạch Thành ở bên ngoài hít một đống bụi. "Bên ngoài có chuyện gì vậy?" Mẹ Trần bưng thức ăn ra, vừa rồi bà ở trong nhà nghe thấy tiếng gõ cửa ầm ầm. "Không có gì, hàng xóm kế bên đến chào hỏi thôi." "Ồ, vậy đừng để ý đến bọn họ." Mẹ Trần bế Tiểu béo Hiên tới, đút cho cậu bé ăn cơm trước. Tuy nhiên, Lâm Nam còn chưa ăn được mấy miếng cơm thì cánh cổng sắt lại vang tiếng,"rầm rầm rầm" ồn muốn chết. "Mẹ nuôi, con ra ngoài một chút." Lâm Nam đặt đũa xuống, nén giận đứng dậy đi ra ngoài. "Đừng gây xung đột với nhà bên cạnh, hòa khí sinh tài." Mẹ Trần biết nhà bên cạnh có súng, bà sợ Lâm Nam chịu thiệt. "Vâng, con biết." Lâm Nam lại một lần nữa mở cánh cổng sắt lớn, quả nhiên lại nhìn thấy Lý Thạch Thành... và một người phụ nữ bên cạnh hắn. Nữ nhân này khá xinh đẹp, trông giống như một minh tinh nào đó. Sắc mặt trắng bệch, dáng vẻ đáng thương... đúng là kiểu người mà Lâm Nam ghét. Người này quả thực là một minh tinh, là nữ chính Đồng Tuyết Phù đóng bộ phim "Thiên Tiên Truyện", trước khi mạt thế bùng nổ cô ta vừa vặn đang ở công ty của Thương Vô Kỳ bàn chuyện đại diện, người bên cạnh cô ta đều đã chết, cho nên cô ta phải bám lấy Thương Vô Kỳ, cho dù Lý Thạch Thành đề nghị cô ta giả mang thai sang nhà bên cạnh lừa gà cũng phải làm. Mà Đồng Tuyết Phù quả không hổ là minh tinh nổi tiếng dày dạn kinh nghiệm trong giới giải trí, diễn vai bà bầu trông cũng ra dáng. "Vợ cậu?" Lâm Nam nhướn mày, ánh mắt nhìn Lý Thạch Thành và Đồng Tuyết Phù mang theo chút trêu chọc. Không ngờ một kẻ ăn chơi trác táng như Lý Thạch Thành cũng có lúc biết quan tâm săn sóc bạn gái đang mang thai. "Không, không phải. Chỉ là bạn đồng hành trong đội của chúng tôi, bụng to như vậy cũng không thể bỏ mặc được đúng không? Mấy ngày nay cô ấy bị ốm nghén, ăn gì cũng nôn, nhìn gầy hẳn đi." Lý Thạch Thành không muốn bị hiểu lầm. "Nam Nam, có chuyện gì vậy?" Mẹ Trần không yên tâm, vẫn là đi ra xem thử, sau đó liền nghe thấy mang thai rồi ốm nghén ăn không được gì đó. "Chào dì, cháu là hàng xóm ở bên cạnh, cháu tên Lý Thạch Thành. Bạn đồng hành trong đội của chúng cháu đang mang thai bị ốm nghén không ăn uống được gì, không biết dì có thể bán cho cháu một con gà để nấu canh gà cho cô ấy uống không ạ, bao nhiêu tiền cũng được." Lý Thạch Thành vừa thấy một người phụ nữ trung niên đi ra, mắt liền sáng lên, vội vàng lấy bà làm điểm đột phá, lấy lòng trước. Lý Thạch Thành quả không hổ là kẻ tiểu nhân thích điều tra đời tư người khác lại còn thích rình mò, hắn ta rõ như lòng bàn tay về gia đình Lâm Nam. Cha mất sớm, mẹ tái giá, ông bà không thương, ngược lại bố mẹ của bạn thân lại coi cô như con ruột. Lý Thạch Thành biết người phụ nữ trung niên trước mắt có một đứa cháu ngoại, liền lập tức dùng đứa trẻ để lấy lòng trắc ẩn của mẹ Trần. "Chào dì ạ." Đồng Tuyết Phù ngoan ngoãn chào hỏi dì Trần. Cơ thể gầy gò do phải giảm cân vì đóng phim cùng với sắc mặt nhợt nhạt của cô ta trông cũng hơi giống người mang thai. "Bây giờ còn chưa biết tiền có tiêu được nữa hay không." Lâm Nam lên tiếng trước khi mẹ Trần động lòng. "Tôi lấy đồ vật để đổi. 30 cân gạo có được không? Gạo mới năm nay, không phải gạo cũ." "50 cân, thiếu một lạng cũng không được." Lâm Nam nghĩ thầm một con gà ta bình thường cũng bán gần hai trăm tệ, chỉ lấy của hắn ta 50 cân gạo coi như bán rẻ cho hắn ta rồi, huống chi đây còn là gà thả vườn, ăn rau cô trồng. Người khác mạt thế rồi đến cháo cũng không có mà uống, Lý Thạch Thành lại còn có dư lương để đổi gà ta... Lâm Nam tính đến 50 cân gạo này là mình kiếm lợi mới không nói thêm lời khó nghe nào, bất quá điều này cũng không ảnh hưởng đến việc cô tiếp tục khinh thường hắn ta. Cửa son rượu thịt có ôi thiu* hay không cũng không liên quan đến cô, Lý Thạch Thành hắn ta nguyện ý lấy ra đổi thì cô cũng nguyện ý nhận. *Cửa son rượu thịt có ôi thiu: "Cửa son rượu thịt ôi, ngoài đường xương chết buốt". Dịch nghĩa: Kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra. Trích từ bài thơ "Tự kinh phó Phụng Tiên huyện vịnh hoài ngũ bách tự" (Năm trăm chữ vịnh nỗi lo nghĩ trên đường từ kinh đô về huyện Phụng Tiên) của Đỗ Phủ. "Được, thành giao." Lý Thạch Thành vui mừng. "Chờ đấy."