Nói đến Lâm Tường Dịch, bố ruột của cô, cũng là một người có số phận long đong. Xuất thân từ nông thôn, là con thứ hai trong gia đình, trên có anh trai, dưới có em trai và một cô em gái út, ông ở vào vị trí "trên không được cha thương, dưới không được mẹ yêu". Bị cha mẹ ngó lơ nhiều năm, lại là người thiếu thốn tình thương và hiếu thuận một cách mù quáng, ông liều mạng làm thuê kiếm tiền phụ giúp gia đình. Cưới vợ sinh con, kết quả lại là con gái, khiến vợ ngày ngày bị mẹ chồng chì chiết.
Sau khi bố Lâm ngã từ giàn giáo xuống chết, mẹ Lâm liền vội vàng ôm tiền bồi thường bỏ rơi con gái để tái hôn.
Lâm Nam 7 tuổi cứ thế trở thành giọt máu duy nhất của nhị phòng.
Có lẽ vì vậy mà ông bà nội mới đối xử với Lâm Nam tốt hơn một chút. Cái tốt này đương nhiên không thể so với anh em họ, chỉ có thể ngang bằng với chị họ. Chị họ có gì thì cô cũng có, chị họ không có thì cô cũng không có. Chị họ học xong cấp 3 không học lên mà lấy chồng, Lâm Nam cũng vội vàng lấy chứng minh thư trốn đi.
Nếu không chạy trốn thì cô cũng đã rơi vào cảnh mười mấy tuổi đã phải gả cho trai làng sinh con.
Bây giờ mẹ Lâm còn mặt mũi chạy đến trước mặt cô nói đến bố cô?
Dù bố cô có không tốt đến đâu thì sau khi kết hôn, tiền kiếm được đều đưa hết cho mẹ cô, cũng không phải không muốn có con trai, ngược lại là mẹ cô vì muốn đấu đá với chị em dâu và mẹ chồng mà không muốn sinh con trai, tư tưởng gia trưởng còn đáng sợ hơn cả đàn ông. Từ "phụ nữ gia trưởng" là do Trần Hiểu Băng dạy cô, dù sao Lâm Nam cũng bị cô ấy mắng không ít, may mà mắng cũng có tác dụng.
Mẹ Lâm sau khi tái hôn năm thứ hai liền sinh được một cậu con trai bụ bẫm, sau khi có con trai, bà ta liền vênh váo tự đắc, thỉnh thoảng gặp họ hàng bên nhà chồng cũ còn vênh mặt hất hàm. Bà ta chiều chuộng con trai thành một cậu ấm chính hiệu, ngược lại hoàn toàn vứt bỏ cô con gái lớn ra sau đầu. Nếu không phải Lâm Nam phát tài thì có lẽ mẹ Lâm cả đời này cũng chẳng nhớ đến Lâm Nam.
"Dù sao Tiểu Tuấn cũng là em trai ruột của mày, chẳng lẽ mày nhẫn tâm nhìn em trai chết sao?!" Mẹ Lâm bị Lâm Nam chọc tức đến mức mặt mày tái mét.
"Đừng nói nhảm nữa, rốt cuộc bà muốn cái gì?"
"Bố của Tiểu Tuấn mày cũng biết đấy, làm việc trong nhà máy thức ăn gia súc thì có bao nhiêu tiền. Mẹ một người phụ nữ nuôi con lớn khôn dễ dàng lắm sao! Sau này mày già rồi chẳng phải cũng cần con trai Tiểu Tuấn phụng dưỡng sao, bây giờ ngay cả giúp đỡ Tiểu Tuấn mày cũng không muốn. Nếu con của em mày mà bị bỏ mất thì mày sẽ không còn đứa cháu nào đâu!" Mẹ Lâm than thở như hát, trôi chảy vô cùng.
Nấp ở một bên, Trương Tiểu Linh không ngờ tình hình nhà Lâm Nam lại như thế này. Cô nàng hối hận muốn chết vì hành động "tốt bụng" của mình, chỉ dám rụt cổ như chim sợ cành cong, sợ bị Lâm Nam phát hiện ra chính mình là người đã dẫn mẹ Lâm và Trình Đông Tuấn đến cửa hàng trái cây tìm cô.
"Ngừng!" Lâm Nam hít một hơi thật sâu, không muốn tiếp tục dây dưa với hai người này nữa.
"Lúc tôi về thành phố Y chỉ mang theo 28 vạn, mở cửa hàng mất 15 vạn. Tôi cho bà vay 10 vạn tiền đặt cọc, đủ để mua một căn hộ ở khu Kim Bích rồi. Tôi còn một ít tiền bảo hiểm xã hội, có thể giúp bà trả góp ba, năm năm, còn lại bà tự lo đi." Lâm Nam thuận miệng nói về tiền bảo hiểm xã hội để qua mặt họ, dù sao 10 vạn cũng phải đưa cho xong chuyện, dù sao nửa năm nữa mạt thế đến rồi, trả góp hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
"10 vạn không đủ đâu, kết hôn còn phải có tiền mừng..." Đối với mẹ Lâm, 10 vạn và 300 vạn chênh lệch quá lớn.
"Vậy bà muốn lấy luôn cả 3 vạn tiền sinh hoạt của tôi à?" Lâm Nam thề, nếu mẹ Lâm dám nói muốn lấy nốt 3 vạn, cô không ngại báo thù việc bị đẩy vào đám zombie ngay bây giờ.
"Cái đó... Băng Băng..." Lâm mẹ muốn nói để Lâm Nam đi mượn Trần Hiểu Băng, nhưng chưa kịp nói xong đã bị Trình Đông Tuấn cắt ngang.
"Mẹ! Chị cả đã đủ vất vả rồi, mẹ đừng nói nữa. Chị, đợi em kiếm được tiền, em sẽ trả cho chị." Trình Đông Tuấn là người biết nhìn sắc mặt, cậu ta biết Lâm Nam mềm lòng với mẹ Lâm, nhưng với đứa em trai cùng mẹ khác cha này thì chưa chắc. Nhà ở thành phố G không còn thì thôi, mua được căn hộ ở khu Kim Bích trong nội thành, chị gái còn giúp trả góp, thế nào cũng có lợi. Nếu chọc giận chị cả, e là căn nhà này cũng sẽ tan thành mây khói.
Hơn nữa, Trình Đông Tuấn cũng chẳng muốn đến thành phố G, ở nhà thoải mái thế, không cần làm việc mà ngày nào cũng có cơm ăn. Đến thành phố G làm công vất vả như vậy, cậu ta không đi.
"Thôi được rồi, hai chị em sống hòa thuận là mẹ yên tâm rồi." Miễn là đừng chết trước khi mạt thế đến là được.
Một lời đã định, hai bên đạt được thỏa thuận. Cho dù mẹ Lâm có muốn tranh thủ thêm lợi ích cho con trai, nhưng con trai không hợp tác thì bà ta cũng đành chịu.