Lâm Nam quay đầu lại, thấy bố Trần và Tướng Quân đang nhìn chằm chằm vào nhau, khoảng cách giữa hai người không quá 10 cm.
Bố Trần đáng thương chỉ cao có một mét bảy bị một con chó to cao hai mét nhìn xuống, suýt chút nữa thì bị con chó to dọa chết khiếp.
Hóa ra lúc nãy bố Trần ra vào bếp đã mở cửa, mùi thơm nồng nàn của canh thịt bay ra từ khe cửa, Tướng Quân nằm giữa phòng khách khịt mũi vài cái, rồi nó đột nhiên mở mắt ra, hai con mắt to như quả bóng tennis sáng long lanh.
Ban đầu bố Trần chỉ vào bếp nói với Lâm Nam vài câu, báo gà và dê vẫn còn sống, ai ngờ vừa quay người lại đã thấy một cái đầu chó khổng lồ chắn ở cửa bếp, đôi mắt to hơn cả quả bóng tennis nhìn chằm chằm vào ông, khiến bố Trần sợ đến mức suýt bị nhồi máu cơ tim.
"Tướng Quân! Đến phòng khách ngồi, không được chắn cửa bếp!" Bố Trần không hiểu Tướng Quân, nhưng Lâm Nam lại hiểu rõ cái vẻ ngốc nghếch của nó, trông thì có vẻ như đang nhe nanh múa vuốt dữ tợn, nhưng thực ra là nước miếng chảy ròng ròng, lưỡi thè ra chờ ăn.
Bị Lâm Nam quát lớn, Tướng Quân đành tiu nghỉu quay về chỗ cũ, bước chân lảo đảo đi hai bước lại ngã một bước, trông cái dáng vẻ bị bỏ đói thảm thương thật đáng thương. Mặc dù vậy, Tướng Quân nằm sấp trên sàn nhà vẫn hướng cái đầu to về phía cửa bếp, mũi vẫn cố gắng ngửi, cái dáng vẻ thèm ăn đến chết thật khiến người ta bật cười.
Thấy con chó to nghe lời Lâm Nam như vậy, bố Trần vội vàng lấy thuốc trợ tim bỏ vào miệng, rồi trái tim đập thình thịch mới dần dần trở lại bình thường.
"Con chó này... con chó này thật đáng sợ."
"Nó thật ra rất ngoan." Lâm Nam an ủi bố Trần đang sợ hãi.
Lâm Nam không để Tướng Quân đợi lâu, rất nhanh cô đã vác một cái nồi lớn ra.
Tướng Quân vui mừng đến mức nước miếng chảy ròng ròng, trực tiếp vùi đầu vào nồi ăn ngấu nghiến.
"Ôi chao, con chó này không sợ bỏng sao?" Bố Trần nhìn con chó, nhìn lâu cũng thấy nó không còn đáng sợ nữa. Chủ yếu là nó quá nghe lời Lâm Nam, bảo nằm thì nằm, nghe thấy hiệu lệnh ăn cơm mới ăn, điều này khiến bố Trần cảm thấy mối nguy hiểm này cũng có thể kiểm soát được.
"Không sợ, da dày thịt béo mà." Động vật sau khi biến dị thực ra cũng giống như dị năng giả, chức năng cơ thể đều tăng cường lên gấp nhiều lần.
"Ăn khỏe thế... chúng ta nuôi nổi không?" Bố Trần thấy Tướng Quân trong vòng ba phút đã ăn hết một nồi lớn mì thịt kho tàu, còn liếm sạch cả đáy nồi, ông không khỏi lo lắng.
"Nuôi được, rau nó cũng ăn. Hơn nữa Tướng Quân rất giỏi, trông nhà cực đỉnh."
Lâm Nam bưng cái nồi lớn đã hết sạch vào bếp một lần nữa.
Tướng Quân mấy ngày không ăn không uống, cho nên Lâm Nam trước tiên làm cho nó một nồi lớn mì thịt kho tàu có nước để làm dịu dạ dày.
Đợi nó ăn xong mới đổ hết phần thịt kho tàu còn đang hầm trong bếp ra.
"Bố nuôi, lại đây, cầm như thế này." Lâm Nam dùng cái xẻng xào rau múc một miếng thịt lớn. Sau đó để bố Trần cầm cán xẻng, mình cũng nắm lấy cán xẻng cùng bố Trần, rồi đưa cái xẻng đến trước mũi Tướng Quân.
"Đây là?" Bố Trần trong lòng nói không sợ, kỳ thực vẫn là kiểu "Diệp Công hảo long"*, dù sao thì bề ngoài của Tướng Quân thật sự quá đáng sợ.
*Diệp Công hảo long: Diệp Công thích rồng; chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài (còn thực chất bên trong thì không) (Do tích Diệp Công rất thích rồng, đồ vật trong nhà đều khắc, vẽ hình rồng. Rồng thật biết được, đến thò đầu vào cửa sổ. Diệp Công nhìn thấy sợ hãi vắt giò lên cổ bỏ chạy. Ví với trên danh nghĩa thì yêu thích nhưng thực tế lại không như vậy. )
"Tướng Quân chỉ ăn đồ con đút, mấy ngày con đi vắng nó thật sự không ăn gì cả. Sau này nếu con ra ngoài, Tướng Quân ở nhà trông nhà thì không thể để nó bị đói."
Tướng Quân ngửi ngửi miếng thịt kho tàu đưa đến trước mũi, nhìn Lâm Nam lại nhìn bố Trần, rồi lại nhìn miếng thịt kho tàu khiến nó chảy nước miếng, do dự một lúc lâu cũng không chịu há miệng.
"Ăn đi, đây là ông nội, sau này đói bụng thì tìm ông nội xin ăn, biết không?" Lâm Nam dỗ Tướng Quân như dỗ trẻ con. Không phải trẻ con sao, đừng thấy Tướng Quân như quả núi thịt, thực ra nó cũng chưa được 1 tuổi, vẫn là một chú cún con.
Được Lâm Nam dỗ dành bằng giọng nói dịu dàng như vậy vài câu, Tướng Quân cuối cùng cũng chịu há miệng ăn.
Thấy nó thè lưỡi một cái đã cuốn miếng thịt to bằng nắm tay vào miệng, Lâm Nam lại múc thêm một miếng thịt đưa đến trước mũi nó như lúc trước.
Cứ như vậy múc một đút từng miếng từng miếng, chẳng mấy chốc đã cho nó ăn hết thịt.
"Ngoan ngoãn trông nhà nhé, biết chưa?" Lâm Nam vỗ vỗ cái đầu to của Tướng Quân, rồi cùng bố Trần sang bên cạnh ăn cơm.
"Tiểu Nam, trời lạnh rồi, con vẫn nên khoác thêm áo vào đi, cẩn thận cảm lạnh."
Bố Trần có chút băn khoăn nhắc nhở.
"Ồ, vâng ạ."
Lâm Nam vội vàng vào phòng tìm một chiếc áo khoác vào, vẫn là bộ đồ thể thao trung tính quen thuộc của cô. Mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình vào, chẳng còn nhìn ra đặc điểm giới tính nào nữa.
Bố Trần thấy Lâm Nam ăn mặc giản dị kín đáo, lúc này mới yên tâm phần nào. Dù Lâm Nam có mạnh mẽ đến đâu thì con bé vẫn là con gái, thời buổi này quá khắc nghiệt với phụ nữ, vẫn nên kín đáo một chút thì hơn, xấu xí một chút còn hơn là xinh đẹp.
Hai căn biệt thự chỉ cách nhau vài bước chân, nhưng khi Lâm Nam và bố Trần quay lại thì mẹ Trần đã chuẩn bị xong bữa tối và đang bày bàn.
Để bồi bổ cho Lâm Nam, mẹ Trần đã lấy ra từ tủ lạnh kha khá thịt, bà biết Lâm Nam thích ăn thịt.
"Ôi chao, mẹ còn đang định sang gọi hai bố con ăn cơm đấy. Mau đi rửa tay đi."
"Oa, thơm quá. Đã lâu rồi con chưa được ăn một bữa cơm nóng hổi. Hiên Hiên, con đang ăn gì thế? Để dì xem nào."
Lâm Nam thấy Tiểu béo Hiên đang măm măm cái bát nhỏ riêng của mình một cách ngon lành. Cái bát nhỏ này vẫn là Lâm Nam mang từ nhà Băng Băng về. Kiếp này chắc cũng không có cơ hội quay lại thành phố G nữa, những gì mang theo được thì đều mang về hết, để lại cho Tiểu béo Hiên một chút kỷ niệm.
"Trứng trứng, dì ăn."
Tiểu béo Hiên múc một thìa trứng hấp thịt băm run run đưa lên cao đút cho Lâm Nam ăn.
"Ừm, ngon quá, Hiên Hiên ngoan quá." Lâm Nam đỡ lấy bàn tay mũm mĩm của Tiểu béo Hiên, cúi đầu há miệng ăn.
"Dì ăn." Tiểu béo Hiên vui vẻ lại múc thêm một thìa nữa.
"Hiên Hiên ăn đi, ăn no rồi mới có sức đánh kẻ xấu."
Tiểu béo Hiên thật sự nghe lời, ngoan ngoãn đưa thìa trứng hấp vào miệng mình.
"Hiên Hiên chỉ nghe lời con thôi." Mẹ Trần mỉm cười nói.